Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
y hơi hạ đũa xuống như không rời nó ra ngay và cũng không chuyển động. Nó có căn cứ để nghi ngờ. Nó đã trải qua chín tháng trong tình cảnh mà nó nghĩ rằng nó là bạn của Moody Mắt Điên chỉ để phát hiện ra đó chẳng phải là Moody mà là một kẻ lừa đảo, hơn thế nữa, lại còn cố giết Harry trước khi bị lột mặt nạ. Nhưng trước khi nó quyết định được là phải làm gì tiếp theo, một giọng nói thứ hai, khàn khàn, vẳng lên cầu thang.

“Không sao đâu, Harry. Bọn ta đến để mang con đi.”

Tim Harry rộn lên. Nó cũng biết giọng nói này mà, cho dù nó đã không được nghe nói cả năm rồi.

“Gi-giáo sư Lupin?” nó kêu lên, không tin tưởng lắm. “Phải thầy không ạ?”

“Vì sao cả bọn ta lại phải đứng trong bóng tối thế này?” một giọng nói thứ ba vang lên, lần này thì hoàn toàn xa lạ, một giọng phụ nữ. “Lumos”

Ánh sáng loé lên từ đầu đũa thần, chiếu sáng tiền sảnh với ánh sáng ma thuật. Harry loá mắt. Mọi người đang tụ tập dưới cầu thang, nhìn nó chăm chú, một số nghễn cổ lên để nhìn rõ hơn.

Remus Lupin đứng gần nó nhất. Dù vẫn còn trẻ, Lupin nhìn có vẻ mệt mỏi và hơi ốm yếu; ông có vẻ có nhiều tóc bạc hơn so với lần cuối Harry chào tạm biệt ông, cái áo choàng của ông rách rưới và sờn hơn bao giờ. Tuy nhiên, ông vẫn mỉm cười thân ái với Harry, người đang cố cười lại dù vẫn còn đang shock.

“Ohh, nó giống y như tôi đã nghĩ,” người nữ phù thuỷ đang giơ cao cây đũa thần nói. Cô có vẻ là người trẻ nhất ở đây, cô có một khuôn mặt tái hình trái tim, đôi mắt long lanh, và một mái tóc xù có màu violet. “Wotcher, Harry!”

“Vâng, tôi biết anh muốn nói gì, Remus,” một phù thuỷ đầu hói vận đồ đen đứng ở góc xa nhất nói – ông ta có một giọng nói sâu, chậm rãi và một cái khuyên vàng trên tai. “Nó giống y James.”

“Ngoại trừ đôi mắt,” một giọng nói the thé cất lên từ một phù thuỷ tóc bạch kim ở phía sau “Đôi mắt của Lily.”

Moody Mắt Điên, người có mái tóc bạc dài rối và một phần lớn mũi bị sứt đi, đang liếc Harry đầy nghi ngờ qua cặp mắt lệch cỡ của ông. Một mắt nhỏ, đen và sáng, còn mắt kia thì to, tròn và chớp xanh – đó là con mắt phép có thể nhìn xuyên qua những bức tường, cửa và sau gáy của chính Moody.

“Anh có chắc là chính nó không, Lupin?” ông kêu lên. “Nếu chúng ta mang đến vài tên Tử thần Thực Tử để đóng giả nó thì sự canh phòng sẽ rất tuyệt. Chúng ta nên hỏi nó vài điều mà chỉ có Potter thật mới biết. Trừ phi là có ai mang theo Veritaserum?”

“Harry, Thần Hộ Mệnh của con là con gì?” Lupin hỏi.

“Một con hươu” Harry căng thẳng trả lời.

“Nó đấy, Mắt Điên,” Lupin nói.

Ý thức rõ rằng mọi người vẫn đang nhìn mình chằm chằm, Harry tuột xuống cầu thang, nhét cây đũa thần vào túi sau chiếc quần jean.

“Đừng nhét cây đũa thần vào đó, cậu bé!” Moody gầm lên. “nó bốc lửa rồi sao? Nhiều tay phù thuỷ cự phách hơn con đã bị mất mông rồi đó, con biết không!”

“Thế ông đã biết ai bị mất mông nào?” người phụ nữ tóc violet hỏi Mắt Điên với vẻ thú vị. “

“Đừng có quan tâm, chỉ cần nhớ giữ cây đũa thần khỏi cái túi quần sau!” Mắt Điên gầm gừ. “Kiến thức sơ đẳng về an toàn – đũa thần, không ai chịu quan tâm đến nó cả!” Ông nhảy về phía bếp. “thế đấy,” ông cáu kỉnh thêm vào, khi người phụ nữ đảo mắt nhìn lên trần nhà.

Lupin rút cây đũa thần của ông ra và vẫy Harry.

Trang: [<] 1,23,24,[25],26,27,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):

Old school Swatch Watches