Old school Easter eggs.
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
lá thư thật là dài, cô bé đã viết được hơn nửa cuộn giấy da, đang thõng ra đu đưa từ cạnh bàn. Ron đang nằm bò trên tấm thảm, cố làm cho xong bài luận môn Biến của nó.

“Sao ở lại lâu thế?” nó hỏi, khi Harry ngồi vào cái ghế cạnh Hermione.

Harry không trả lời. Nó vẫn còn đang sốc. Nó nửa muốn kể cho Ron và Hermione về những gì vừa diễn ra, nửa lại muốn mang theo bí mật này bên mình xuống tận mồ.

“Bạn khoẻ không, Harry?” Hermione hỏi, nhìn qua nó từ trên đỉnh cây viết lông của mình.



Harry nhún vai một cách miễn cưỡng. Thật sự, nó cũng không biết là nó có khoẻ hay không nữa. “Chuyện gì thế?” Ron nói, chống khuỷu tay ngồi dậy để nhìn Harry rõ hơn. “Chuyện gì đã xảy ra?”

Harry không biết nên bắt đầu kể cho các bạn như thế, và nó vẫn thật sự không chắc là nó muốn thế. Thế là nó quyết định không nói gì hết. Hermione giật mạnh tay nó.

“Cho phải không?” cô bé chủ động hỏi, “bạn ấy đã ở lại với bạn sau buổi họp à?”

Điếng cả người vì kinh ngạc, Harry gật đầu. Ron bật cười, nhưng im bặt đi khi gặp ánh mắt của Hermione.

“Vậy... ơ... thế cô ta muốn gì?” nó hỏi bằng một giọng làm ra vẻ vô tình.

“Bạn ấy...“ Harry bắt đầu, hơi khàn giọng, nó hắng giọng và thử lại. “Bạn ấy...ơ”

“Hôn chưa?” Hermione lanh lợi hỏi.

Ron ngồi bật dậy nhanh đến mức bình mực của nó đổ ập ra thảm. Hoàn toàn không quan tâm đến việc đó, nó ngấu nghiến nhìn Harry.

“Thế nào?” nó hỏi.

Harry nhìn vẻ mặt tò mò lẫn vui nhộn của Ron, rồi nhìn sang vẻ mặt hơi nghiêm của Hermione, rồi gật đầu.

“HA!”

Ron là một động tác mừng chiến thắng bằng cú đấm của nó rồi cười sặc lên bằng một giọng khàn khàn và khiến cho một đám học sinh năm thứ hai nhút nhát bên ngoài cửa sổ giật bắn cả người. Một nụ cười bất đắc dĩ được gắn lên mặt Harry khi nó nhìn Ron lăn lộn trên tấm thảm.

Hermione nhìn Ron với một vẻ cực kỳ kinh tởm rồi quay trở về với lá thư của mình.

“Thế nào?” Ron cuối cùng cũng nói được, nó nhìn lên Harry. “Nó ra sao?”

Harry lưỡng lự một chút.

“Ướt nhẹp,” nó nói một cách thật thà. <ặc ặc ặc>

Ron phát ra một tiếng động rất có thể ám chỉ một sự vui mừng mà cũng có thể là kinh tởm, khó mà nói được.

“Bởi vì cô ấy đang khóc,” Harry nặng nề nói.

“Ồ,” Ron nói, nụ cười dạt đi, “Thế là khi hôn nhau các cậu cảm thấy tệ vậy à?”

“Tớ không biết,” Harry nói, nó không nghĩ đến việc này, và lập tức cảm thấy lo lắng. “Có thể tớ thấy như thế.”

“Tất nhiên là bạn không thế rồi,” Hermione lơ đãng nói, vẫn viết lấy viết để trên lá thư.

“Sao mà bạn biết?” Ron nói thật nhanh.

“Bởi vì Cho khóc suốt mấy ngày nay,” Hermione trả lời một cách vô tâm. “Bạn ấy khóc trong giờ ăn, trong nhà vệ sinh, và những nơi khác nữa.”

“Thế bạn có nghĩ là việc hôn sẽ khiến bạn ấy vui lên không?” Ron nói, toét miệng cười.

“Ron à,” Hermione nói bằng một giọng đường hoàng, nhúng ngòi viết vào hộp mực của mình, “bạn là một gã vô tâm nhất trên đời mà mình đã xui xẻo gặp phải.”

“Thế điều đó có nghĩa là gì,” Ron cáu kỉnh nói. “Thế những người khóc trong khi hôn là loại người gì?”

“Phải,” Harry nói, hơi tuyệt vọng “ai lại làm như vậy?”
<

Trang: [<] 1,250,251,[252],253,254,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):