The Soda Pop
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ra. Nó chắc là lúc này chỉ còn hai đứa nó và nó chờ cô bé lên tiếng. Nhưng nó lại nghe thấy những tiếng sụt sịt.

Nó quay lại và thấy Cho đang đứng giữa phòng, nước mắt chảy dài trên mặt cô bé,

“Cái...?”

Nó không biết phải làm gì. Cô bé đứng đấy, khóc lặng lẽ.

“Chuyện gì thế?” nó yếu ớt nói.

Cô bé lắc đầu và lấy tay chùi nước mắt.

“Mình... xin lỗi,” cô bé mệt mỏi nói, “Mình nghĩ rằng… chỉ là… khi học tất cả những phép này… nó chỉ làm cho mình… mình nghĩ là… giá mà anh ấy cũng biết được… thì chắc là anh ấy vẫn còn sống.”

Tim Harry trụt vội xuống và bây giờ nó nằm chặt ở chỗ nào đó quanh rốn nó. Nó lẽ ra phải biết điều này. Cô bé muốn nói về Cedric.

“Anh ấy biết hết những phép này,” Harry nặng nề nói. “Anh ấy thực hiện chúng giỏi lắm, nếu không thì anh ấy không thể nào đi vào giữa cái mê cung ấy được đâu. Nhưng nếu Voldemort muốn giết ai, thì người đó không có cơ hội đâu.”

Cô bé nấc lên khi nghe thấy tên Voldemort, nhưng lại nhìn Harry chằm chằm không hề nao núng.

“Bạn đã sống sót ngay khi bạn chỉ là một em bé,” cô bé lặng lẽ.

“Phải, ờ” Harry mệt mỏi nói, đi về phía cửa, “mình không biết vì sao hay có ai khác làm được không, nhưng chẳng có gì đáng tự hào đâu.”

“Ôi, đừng đi mà,” Cho kêu lên, giọng lại đầy nước mắt. “Mình thật sự xin lỗi đã khiến mọi chuyện trở nên buồn như thế… mình không muốn thế…”

Cô bé lại nấc lên. Cô bé nhìn thật là xinh, cho dù mắt cô bé đỏ và mọng lên. Harry cảm thấy hoàn toàn đau khổ. Nó hẳn đã là rất vui dù với chỉ một câu “Giáng sinh vui vẻ.”

“Mình biết là đối với bạn điều đó kinh dị lắm,” cô bé nói, lại quệt mắt bằng cổ tay áo, “Mình muốn nói đến anh Cedric, khi mà bạn thấy anh ấy chết… mình nghĩ là bạn chỉ muốn quên nó đi?”

Harry không nói gì về việc này; điều đó thật đúng, nhưng nó cảm thấy nói như thế thì thật là nhẫn tâm.

“Bạn là m...một giáo viên rất cừ, bạn biết không,” Cho nói, với một nụ cười đẫm nước. “Trước đây mình chưa bao giờ thực hiện được Bùa Choáng Váng cả.”

“Cám ơn,” Harry ngượng nghịu nói,

Họ nhìn nhau thật lâu. Harry cảm thấy thèm khát dữ dội được chạy ra khỏi phòng, nhưng cùng lúc đó, chân nó hoàn toàn không thể nào chuyển động được.

“Cây tầm gửi kìa,” Cho khẽ nói, chỉ về phía khoảng trần trên đầu nó.

“Vâng,” Harry nói. Miệng nó khô khốc. “Nhưng có thể nó cũng bị Nargle phủ đầy rồi.”

“Nargle là gì thế?”

“Không biết,” Harry nói. Cô bé bước lại gần hơn. Óc nó có vẻ như đang trúng phải một cái Bùa Choáng Váng. “Bạn nên hỏi Loony ấy. Mình muốn nói Luna.”

Cho phát ra một âm thanh ngộ nghĩnh giữa tiếng nức nở và tiếng cười. Lúc này thì cô bé lại càng tiến sát Harry hơn nữa. Nó thậm chí có thể đếm được nốt tàn nhang trên mũi cô bé.

“Mình rất thích bạn, Harry à.”

Harry chẳng thể nghĩ gì được. Một cảm giác lẫn lộn lan toả khắp nó, làm cho tay, chân và não của nó đều tê liệt.

Cô bé đã ở gần sát bên nó. Harry đã có thể thấy những giọt lệ còn vương trên mi cô bé …

Harry trở về phòng sinh hoạt chung một giờ rưỡi sau, nó thấy Hermione và Ron đang ngồi ở những cái ghế tốt nhất bên lò sưỡi, tất cả mọi người khác đã đi ngủ cả. Hermione đang viết một

Trang: [<] 1,249,250,[251],252,253,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):