Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
các thành viên của DA đều về nghỉ với gia đình. Hermione sẽ đi trượt tuyết với bố mẹ cô bé, những chuyện này làm Ron rất thích thú, nó chưa bao giờ nghe chuyện những người Moogle buộc những mảnh gỗ vào chân để trượt từ trên núi xuống. Ron sẽ trở về nhà nó ở The Burrow 0. Harry đã phải cam chịu nhiều ngày sống trong đố kỵ trước khi Ron nói, để trả lời cho việc Harry hỏi nó về việc nó sẽ trở về nhà trong dịp Giáng sinh: “Nhưng cậu cũng sẽ đi mà! Bộ tớ không nói à? Mẹ đã viết thư nó tớ mời cậu cả tuần trước rồi!”

Hermione tròn mắt, nhưng tinh thần Harry lại được nâng lên: ý nghĩ về việc hưởng Giáng sinh ở The Burrow thật là tuyệt vời, mặc dù Harry vẫn còn lấn cấn với mặc cảm tội lỗi rằng nó không thể nghĩ lễ cùng với Sirius. Nó không biết là nó có thể thuyết phục bà Weasley để mời cha đỡ đầu của nó đến cùng tham dự những ngày lễ hay không. Mặc dù nó vẫn nghi ngờ không biết cụ Dumbledore có cho phép chú Sirius rời khỏi quảng trường Grimmauld hay không, nó không thể làm gì được khi nghĩ rằng bà Weasley có thể không thích ông; họ vẫn thường bất hoà với nhau. Sirius đã không liên lạc với Harry kể từ lần xuất hiện cuối của ông trong đám lửa, và mặc dù Harry biết rằng Umbridge vẫn thường xuyên theo dõi mọi chuyện, và vì thế thật không khôn ngoan khi cố tìm cách liên lạc với ông, nó vẫn không thích nghĩ đến việc chú Sirius cô đơn thui thủi trong căn nhà cũ của mẹ ông, có thể lại sửng cồ trong cô đơn với Kreacher.

Harry đến Phòng Yêu Cầu sớm trong buổi họp DA cuối trước kỳ nghĩ, và nó rất vui, vì khi những ngọn đuốc bừng sáng nó thấy rằng Dobby đã tự mình ngồi trang trí nơi này cho buổi Giáng Sinh. Nó có thể nói chắc là Dobby đã làm việc này, vì không ai khác có thể treo hàng trăm sợi trang sức bằng vàng dọc ngang trên trần nhà, mỗi cái đều hiện ra hình khuôn mặt của Harry cùng với dòng chữ : “CHÚC MỘT LỄ GIÁNG SINH THẬT HARRY (A VERY HARRY CHRISTMAS)!”

Harry chỉ vừa kịp hạ cái ảnh cuối cùng xuống trước khi cửa cót két mở và Luna Lovegood đi vào, vẫn mơ mơ màng màng như thường lệ.

“Xin chào,” cô bé lơ đãng nói, nhìn những mẫu vật trang trí còn lại. “Đẹp thật, anh làm đấy à?”

“Không,” Harry nói, “đó là con gia tinh Dobby.”

“Cây tầm gửi,” Luna mơ màng nói, chỉ về một nhánh cây lớn với những chùm quả trắng nằm ở gần như ngay trên đầu Harry. Nó nhảy ra khỏi vị trí ngay dưới cái cây. “Hay đấy,” Luna trịnh trọng nói, “Nó thường bị phá hoại bởi bọn Nargles.”

Harry để dành lại việc hỏi xem Nargle là cái gì vì Angelina, Katie và Alicia đi vào. Cả ba đều hổn hển và có vẻ rất lạnh.

“Ờ,” Angelina buồn buồn nói, tháo áo khoác ra và ném nó vào góc, “cuối cùng bọn chị cũng đã thay thế bọn em.”

“Thay thế bọn em?” Harry ngơ ngác nói.

“Em và Fred và George,” cô bé nóng nảy nói, “bọn ta có một tầm thủ mới!”

“Ai thế?” Harry hỏi nhanh.

“Ginny Weasley,” Katie nói

Harry ngó cô bé trân trối.

“Vâng, chị biết,” Angelina nói, rút đũa thần ra và cong tay lại, “nhưng cô bé ấy cũng tuyệt lắm. Tất nhiên là không bằng em,” cô bé nóo, ném cho nó một cái nhìn rười rượi, “nhưng khi mà bọn chị không có em…”

Harry rất muốn trả đũa lại bằng điều mà nó day dứt từ lâu: có khi nào cô bé nghĩ được rằng nó đã hối tiếc về việc bị trục xuất ra khỏi đội gấp cô bé cả trăm lần hay không.

“Thế còn các Tấn thủ?” nó hỏi, cố giữ giọng tự nhiên.

Trang: [<] 1,247,248,[249],250,251,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):