o miệng ra hiệu về sự nói chuyện.
Harry nhìn bà ta chằm chằm, rõ ràng là không hiểu vì sao bà lại cư xử như ông Hagrid không hiểu tiếng Anh bình thường. Những giọt lệ giận dữ đang ứa ra trên mắt Hermione.
“Mi là một mụ phù thuỷ, một mụ phù thuỷ độc ác!” cô bé thì thầm, khi Umbridge đi về phía Pansy Parkinson, “Ta biết mi đang làm gì, kẻ ghê tởm, ma quái, xấu xa kia...“
Cũng như Hermione, Pansy đang ứa nước mắt, nhưng vì do nó đã cười quá nhiều; thật ra, những câu trả lời của nó gần như chẳng có gì mạch lạc vì nó phải cố để kìm tiếng rúc rích của nó.
“Không… bởi vì… ờ… nó có vẻ như là… giống như tiếng làu bàu suốt mọi lúc.
Umbridge sột soạt ghi chép trên cặp hồ sơ. Phần mặt không bị sưng của Hagrid ửng đỏ lên, nhưng ông vẫn cố cư xử như ông không nghe thấy câu trả lời của Pansy.
“Ờ… vâng… những đìu tốt về Thestral. Ờ, khi chúng đã được thuần hoá, giống như những con này, thì không bao zờ ta có thể mất chúng. Chúng có cảm zác tốt zìa phương hướng, chỉ cần nói zới chúng zìa nơi mình muốn đi...“
“Tất nhiên là giả sử rằng chúng hiểu được ông," Malfoy nói lớn, và Pansy Parkinson đổ vật ra vì một tràng cười mới. giáo sư Umbridge mỉm cười bao dung với chúng và quay về phía Neville.
“Em có thể thấy Thestral à, Longbottom?” bà nói.
Neville gật đầu.
“Vậy là em đã thấy người chết rồi à?” bà hỏi bằng một giọng khác lạ.
“Ông… ông của em,” Neville nói.
“Thế em nghĩ sao về chúng?” bà nói, vẫy cánh tay thô ngắn của mình về phía những con ngựa, lúc này đã rỉa cái xác lớn đến tận xương.
“Erm,” Neville hồi hộp nói, liếc về phía Hagrid, “Ờ, chúng trông… ơ… trông cũng được…”
“Học sinh … đã … bị… đe nẹt… để không… thú nhận… rằng… chúng… khiếp sợ…” Umbridge lầm bầm, lại tiếp tục ghi chép lên hồ sơ.
“Không!” Neville nói, có vẻ bối rối, “Không, em không có sợ chúng!”
“Được rồi,” Umbridge nói, vỗ lên vai với một một nụ cười mà bà rõ ràng là làm cho có vẻ thông hiểu, cho dù với Harry thì nó giống một cái liếc mắt đểu cáng hơn. “Được, ông Hagrid,” bà lại quay trở lại phía ông, lại bằng một giọng thật to và chậm, “tôi nghĩ là tôi đã thu thập đủ các thông tin cần thiết. Ông sẽ nhận (bà làm điệu bộ như đang lấy một vật gì từ khoảng không trước mặt) “kết quả về buổi thanh tra của ông, (bà chỉ lên cặp hồ sơ), trong mười ngày nữa.” Bà giơ những ngón tay bè bè của mình lên, rồi nụ cười của bà càng toét rộng hơn và nhìn càng giống một con cóc hơn bao giờ hết dưới cái nón xanh của bà, rồi bà hối hả bỏ trước mặt mọi người, khiến cho Malfoy và Pansy Parkinson lại lăn ra mà cười, Hermione lắc đầu giận dữ và Neville thì ngó đầy bối rối và lúng túng.
“Đồ cái đầu già, ngớ ngẩn, láo lếu và ma quái kia!” Hermione bùng lên vào nửa giờ sau, khi tụi nó trở về lâu đài theo lối đi băng tuyết mà tụi nó đã đi trước đó. “Các bạn xem mụ ta muốn gì kìa? Mụ ta lại tiếp tục làm những gì đã làm với những người lai – bà ta cố làm cho bác Hagrid giống như một con quỷ khổng lồ tối dạ, chỉ vì bác ấy có một người mẹ khổng lồ – và ôi, điều đó chẳng hề công bằng tí nào, đấy hoàn toàn không phải là một bài học tồi – mình muốn nói, tất nhiên, nếu như nó lại là Quái Tôm Đuôi Nổ thì khác, nhưng những con Thestral thì cũng tốt rồi, - thật ra, đối với bác Hagrid, chúng thật
Trang:
[<] 1,
245,
246,[247],
248,
249,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):