Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
bé nói, “ đó là những ai đã nhìn thấy cái chết.”

“Hoàn toàn chính xác,” Hagrid trịnh trọng nói, “mười điểm cho nhà Gryffindor. Bây giờ thì, Thestral-“

“Hem, hem.”

Giáo sư Umbridge vừa đến. Bà đứng cách Harry vài bước, vẫn đội mũ và mặc cái choàng xanh, hồ sơ trên tay. Hagrid, vốn chưa bao giờ nghe tiếng giả ho của Umbridge trước đó, đang nhìn chăm chú vào con Thestral gần nhất, rõ ràng là ông nghĩ rằng con vật vừa phát ra âm thanh này.

“Hem, hem.”

“Ôi, xin chào!” Hagrid nói, mỉm cười, ông đã phát hiện ra nơi phát ra tiếng động.

“Ông đã nhận được thông báo của tôi gửi đến lều ông sáng nay?” Umbridge nói, với cái giọng lớn và chậm rãi mà bà đã dùng để nói chuyện với ông trước đây, như thể bà đang nói chuyện với một người ngoại quốc và rất chậm chạp. Nói với ông rằng tôi sẽ thanh tra lớp học của ông.”

“Ồ, vâng,” Hagrid vui vẻ nói, “Rất mừng là bà có thể tìm được địa điểm! Ờ, liệu bà có thể... hoặc , tui không bít ...bà có thể không? Hôm nay bọn tui học về Thestral...“

“Xin lỗi?” giáo sư Umbridge nói lớn, đưa tay lên vành tai và nhíu mày. “Ông vừa nói gì?”

Hagrid nhìn có vẻ hơi bối rối.

“Ờ – Thestral!” ông nói lớn. “Những con ngựa ... ờ ... bự zà có cánh, bà bít đấy!”

Ông vỗ mạnh những cánh tay to tướng của ông một cách khấp khởi. Giáo sư Umbridge nhíu mày về phía ông và khi bà ghi chú lên hồ sơ: “Phải… sử dụng… đến… dấu hiệu… ngôn ngữ… thô lỗ”

“Ờ, dù sao thì…” Hagrid nói, quay về phía cả lớp và nhìn có vẻ bối rối, “erm… ta nói đến đâu gồi?”

“Có vẻ… như… có… trí nhớ… tồi… kém” bà Umbridge lầm bầm, nói đủ lớn để mọi người có thể nghe được. Draco Malfoy nhìn vui như thể mùa Noel đang đến sớm cả tháng; Hermione, ngược lại, đỏ bừng mặt lên và tỏ ra giận dữ.

“Ồ, zâng,” Hagrid nói, ném một cái nhìn bất an về cái hồ sơ của Umbridge, nhưng vẫn quả quyết tiếp tục. “Vâng, ta sẽ nói zới bọn bây về việc làm xao chúng ta có được một bầy. Ờ, đầu tiên bọn ta có được một con đực và năm con cái. Con này,” ông chỉ sang con ngựa xuất hiện đầu tiên <ổng khùng chắc, có bao nhiêu người thấy được đâu mà chỉ-LHX>, “tên của nó là Tenebrus, nó là con ưa thích của ta, con đầu tiên được sinh ga trong Rừng.”

“Ông có biết là,” Umbridge nói lớn, ngắt lời ông, “rằng Bộ Phép Thuật đã phân loại Thestral thuộc nhóm “nguy hiểm” không?”

Tim Harry như hoá đá, nhưng Hagrid chỉ đơn thuần là bật cười.

“Thestral không nguy hỉm! Đồng ý chúng là có thể hơi hung hăng nếu thật sự bị làm phiền...“

“Đưa ra… những…. dấu hiệu… hài lòng… về… ý tưởng… bạo lực,” bà Umbridge lầm bầm, tiếp tục rột rẹt trên cái hồ sơ.

“Không...coi nào,” Hagrid, lúc này đã có vẻ tức giận.” Tui muốn nói là ngay một con chó cũng sẽ cắn nếu như bị chọc, đúng không –nhưng Thestral bị tiếng xấu chỉ zì cái zấn đề zề cái chít – mọi người nghĩ gằng chúng báo đìm xấu, đúng không? Nhưng họ không hỉu? Đúng không?”

Umbridge không trả lời, bà ghi cho xong những dòng ghi chú cuối cùng, rồi nhìn lên Hagrid và nói, cũng vẫn rất lớn và chậm, “Xin hãy tiếp tục dạy tiếp như bình thường, tôi sẽ đi,” bà giả vờ động tác đang đi (Malfoy và Pansy Parkinson bật lên một cơn cười trong im lặng), giữa các học sinh, (bà chỉ về phía các học sinh trong lớp, “và hỏi họ các câu hỏi,” bà chỉ và

Trang: [<] 1,244,245,[246],247,248,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):

Snack's 1967