sự rất tuyệt!”
“Mụ Umbridge nói rằng chúng nguy hiểm,” Ron nói.
“Ờ, như bác Hagrid nói, chúng có thể tự trông chừng chính chúng,” Hermione nóng nảy nói, “và mình cho rằng một giáo viên như cô Grubbly-Plank chưa chắc gì sẽ cho chúng ta xem những thứ như vậy trước khi chúng ta đạt được chứng chỉ NEWT, nhưng mà, chúng thật sự rất thú vị đấy chứ? Có một số người có thể thấy được và một số người khác không thể! Giá mà mình có thể thấy nhỉ.”
“Bạn muốn à?” Harry nhẹ nhàng hỏi cô bé.
Cô bé trông giống như bị khiếp hãi bất thình lình.
“Ồ, Harry – mình xin lỗi – không, tất nhiên là mình không – nói lên một điều như vậy thì thật là ngu xuẩn.”
“Không sao đâu,” Harry nói nhanh, “đừng lo.”
“Mình ngạc nhiên là lại có nhiều người có thể thấy chúng như thế,” Ron nói. “Đây là một lớp học...“
“Phải, Weasley, bọn ta cũng chỉ vừa tự hỏi điều đó,” một giọng nói hiểm độc vang lên. Malfoy, Crabbe và Goyle đang đi sau ngay sau lưng họ, nhưng chẳng có ai nghe thấy chúng trong tiếng tuyết rơi. “Thế mày có nghĩ rằng nếu mày thấy ai đó chết ngoẻo thì mày có thể thấy quả Quaffle tốt hơn không?”
Nó, Crabbe và Goyle cùng cười phá lên khi bọn chúng băng lên và đi về phía lâu đài, và lại bắt đầu hát vang bài điệp khúc “Weasley là Vua của bọn này.” Tai Ron lại ửng đỏ.
“Mặc kệ chúng đi, chỉ việc mặc kệ chúng thôi,” Hermione nói khẽ, rút đũa thần ra và lại thực hiện câu thần chú tạo ra không khí nóng, nhờ đó cô bé đã đưa tụi nó vào một con đường dễ đi hơn để xuyên qua mà không chạm vào đám tuyết ngăn cách giữa tụi nó và ngôi nhà kính
*
Tháng chạp lại đến, tuyết lại rơi nhiều thêm, và cơn thác bài tập bề nhà cho học sinh năm thứ năm vẫn tuôn không ngớt. Nhiệm vụ huynh trưởng của Ron và Hermione càng lúc càng trở nên nặng nề khi lễ Giáng sinh đến gần. Tụi nó được gọi đi giám sát việc trang hoàng lâu đài (“bọn mình phải treo những sợi kim tuyến trong khi Peeves nắm một đầu kia và tìm cách siết cổ bọn mình với những thứ đó”, Ron nói), để trông chừng cho học sinh năm thứ nhất và năm thư hai chỉ được nghỉ giải lao trong nhà trong vì trời quá lạnh (“Và bọn chúng thật sự là những thằng nhóc hỗn xược thò lò mũi xanh, cậu biết đấy, bọn mình không hề hư như như vậy khi bọn mình học năm nhất, Ron nói) và để đi tuần các hành lang cùng với với Argus Flinch, người luôn nghi ngờ rằng cái không khí lễ hội có thể gây nên những trận ẩu đả giữa các phù thuỷ (“Cái đầu lão ấy thật là bã đậu, Ron giận dữ nói). Họ quá bận đến nỗi Hermione phải ngừng việc đan những cái nón và cô bé cáu kỉnh nói khi cô đặt xuống ba cái cuối cùng của mình.
“Những con gia tinh tội nghiệp mà mình chưa trả tự do kịp sẽ phải ở lại đây trong mùa Giáng sinh chỉ vì không có đủ nón!”
Harry không nỡ nói cho bạn nghe về việc Dobby đã thu dọn sạch tất cả những món y phục mà cô bé đã làm ra, nó cúi gằm xuống cái bài luận Lịch sử Pháp Thuật của mình. Trong bất kỳ trường hợp nào, nó cũng không muốn nghĩ về Lễ Giáng Sinh. Lần đầu tiên trong cuộc đời học sinh của mình, nó lại rất muốn được nghỉ lễ tránh xa khỏi Hogwarts. Với việc bị cấm chơi Quidditch và lo lắng không biết Hagrid có bị thử thách hay không, nó cảm thấy nơi này thật là đáng chán vào lúc này. Điều duy nhất mà nó thật sự trông đợi là những buổi họp DA, và những việc này cũng phải tạm ngừng vào kỳ nghỉ, khi mà gần như
Trang:
[<] 1,
246,
247,[248],
249,
250,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):