ó một con rắn lớn và bẩn thỉu tấn công...
Anh Arthur! Mrs Weasley cảnh cáo.
...tấn công... e hèm... ba, ông Weasley vội vàng nói, mặc dù Harry có thể chắc rằng đó không phải là cái ông định nói.
Thế ba ở đâu khi sự việc xảy ra? George hỏi.
Đó là việc của ba, ông Weasley nói tuy vẫn cười. Ông cầm lấy tờ Nhật báo Tiên Tri và mở nó ra lại, Ba vừa đọc được là Willy Widdershins đã bị bắt khi trước khi mọi người đến đây. Các con biết là Willy bị nghi là đứng đằng sau vụ mấy cái bồn cầu phun ngược nước mùa hè vừa qua? Một cái chẳng may bắt lửa, cái bồn cầu phát nổ và người ta tìm thấy ông ấy nằm bất tỉnh, từ đầu đến chân phủ đầy mảnh vỡ ...
Khi ba nói là ba đang "làm nhiệm vụ", Fred chen vào với giọng hạ thấp, thì ba đang làm cái gì vậy?
Con nghe thấy ba con nói rồi đấy, bà Weasley thì thầm, chúng ta không thảo luận những vấn đề đó ở đây! Tiếp tục chuyện về Willy Widdershins đi anh Arthur.
Đừng có hỏi tôi bàng cách nào, nhưng ông ta đã thực sự thoát khỏi vụ mấy cái bồn cầu, ông Weasley khẳng định. Tôi chỉ có thể phỏng đoán là vàng đã làm thay đổi mọi thứ...
Ba đang bảo vệ nó, đúng không ba? George lặng lẽ nói. Vũ khí ấy mà? Thứ mà Kẻ-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đang tìm kiếm?
George, hãy yên lặng đi! bà Weasley nạt.
Dù sao, ông Weasley nói với giọng cao hơn, lần này Willy bị bắt quả tang đang bán nhưng cái nắm đấm cửa biết cắn cho dân Muggles nhưng anh không nghĩ là ông ta có thể thoát khỏi vụ này bởi vì theo bài báo này, hai dân Muggles đã bị mất ngón tay và bây giờ đang ở trong bệnh viện St Mungo để tái tạo xương khẩn cấp và điều chỉnh trí nhớ. Thử nghĩ mà xem, dân Muggles đang ở trong St Mungo! Anh tự hỏi bọn họ đang ở khu nào?
Và ông phấn khích nhìn xung quanh như thể hy vọng sẽ trông thấy một cái biển báo nào đó.
Em đã chẳng nói Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy có một con rắn mà Harry? Fred hỏi và nhìn và ba để thăm dò phản ứng. Một con rắn lớn? Em đã nhìn thấy vào đêm mà hắn trở lại, đúng không?
Bấy nhiêu đó đủ rồi, bà Weasley cắt ngang. Anh Mắt điên và cô Tonks gác ở ngoài, Arthur, bọn họ đến gặp anh. Và các con hãy đợi bên ngoài, bà nói thêm với lũ trẻ và Harry. Các con có thể đến chào tạm biệt sau. Đi nào.
Họ đi thành đoàn trở lại hành lang. Thầy Mắt điên và cô Tonks bước vào và đóng cánh cửa ngăn đằng sau họ lại. Fred nhướn mày.
Tốt lắm, nó bình tĩnh nói và lục lọi trong túi quần áo, phải như vầy thôi. Đừng ai nói gì nữa cả.
Anh tìm cái này à? George nói và lôi ra một cái gì đó trông như sợi dây màu da người.
Anh đọc được ý nghĩ của em, Fred nói và nhe răng ra cười. Để xem vái bệnh viện St Mungo s có ếm bùa Chặn vào cánh cửa không?
Nó và George gỡ sợi dây ra và tách năm cái Tai nối dài ra khỏi nhau. Fred và George giơ chúng lên. Harry ngại ngần không muốn cầm.
Thôi nào, Harry, cầm lấy đi! Em đã cứu sống ba. Nếu như ai có quyền nghe trộm ba, thì đó chính là em.
Nhe răng ra cười ngoài ý muốn, Harry cầm lấy một đầu sợi dây và nhét nó vô tai bắt chước hai anh em sinh đôi.
OK, đi thôi! Fred thì thầm.
Sợi dây màu da người uốn éo trườn đi như một con sâu mảnh và dài, luồn qua cánh cửa. Đầu tiên, Harry chẳng nghe thấy gì, sau đó nó nhảy dựng lên khi nó nghe thấy cô Tonks thì thầm rất rõ như thể là cô đứng ngay bên cạnh nó.
… bọn họ đã tìm kiếm toàn bộ khu vực đó những kh
Trang:
[<] 1,
268,
269,[270],
271,
272,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):