br />
CÁC THƯƠNG TẬT DO CÁC SINH VẬT GY RA … Tầng một
Các vết cắn, đốt, bỏng, gai châm, v.v....
CÁC LOÀI SINH VẬT HUYỀN BÍ … Tầng hai
Các chứng bệnh lây, ví dụ như mụn rồng, chứng ốm biến, scrojungulus, v.v...
LINH DƯỢC VÀ NGỘ ĐỘC THỰC VẬT … Tầng ba
Mẩn đỏ, nôn mửa, mất khả năng kiểm soát, v.v...
MA THUẬT GY THƯƠNG TÍCH … Tầng bốn
Lời nguyền không giải được, bùa ma thuật, thần chú áp dụng sai, v.v...
PHÒNG UỐNG TRÀ CHO KHÁCH THĂM VIẾNG / CỬA HÀNG … Tầng năm
NẾU BẠN KHÔNG CHẮC CHẮN VỀ NƠI CẦN ĐẾN, KHÔNG THỂ TRÌNH BÀY RÕ RÀNG HOẶC KHÔNG THỂ NHỚ TẠI SAO BẠN Ở ĐY, CÁC NỮ PHÙ THUỶ TIẾP ĐÓN CỦA CHÚNG TÔI SẼ RẤT VUI LÒNG ĐƯỢC GIÚP ĐỠ.
Một ông phù thuỷ già với một cái tai nghe đứng ở đầu hàng bây giờ đang lê bước đến bàn lễ tân. Tôi muốn gặp Broderick Bode! ông nói trong khi thở khò khè
Phòng 49, nhưng tôi sợ là cụ chỉ lãng phí thời gian thôi, cô phù thuỷ thô bạo nói. Ông ấy hoàn toàn lẫn trí rồi, cụ biết đấy - ông ấy vẫn nghĩ mình là một cái ấm trà. Tiếp theo!
Một phù thuỷ có cái nhìn ưu phiền dắt một đứa con gái nhỏ bằng cách nắm chặt mắt cá chân cô bé trong khi cô bé đập cánh phành phạch vào đầu ông, một đôi cánh cực lớn, phủ đầy lông nhô ra ngay sau lưng.
Tầng bốn, cô phù thuỷ nói, giong buồn chán mà không thèm hỏi han gì, và người đàn ông biến mất qua cánh cửa đôi bên cạnh cái bàn, tay vẫn nắm đứa con gái trong như quả bóng có hình dáng lạ lùng. Tiếp theo!
Bà Weasley nhích về phái cái bàn.
Xin chào, bà nói, chồng tôi, tên Arthur Weasley, hình như là đã được chuyển sang phòng khác sáng nay, có có thể nói cho chúng tôi...?
Arthur Weasley? cô phù thuỷ nói, rê ngón tay theo một bảng danh sách dài đặt trước mặt. Phải, tầng một, cánh cửa thứ hai, Phòng của Dai Llewellyn.
Cám ơn, bà Weasley nói. Đi thôi nào, tất cả mọi người.
Tất cả mọi người theo chân bà qua cánh cửa đôi và đi dọc theo hành lang hẹp có treo chân dung những Thầy thuốc nổi tiếng được chiếu sáng bằng những cây nến đặt trong những bóng đèn pha lê đang lơ lửng trên trần nhà trông giống như những cái bong bóng xà phòng khổng lồ. Có nhiều nữ phù thuỷ và bnam phù thuỷ trong bộ áo choàng xanh-vàng ra vào qua cánh cửa mà bọn họ vừa đi qua; một thứ khí màu vàng hôi thối toả ra trên lối đi khi bọn họ đi qua một cánh cửa, và bây giờ họ nghe thấy tiếng kêu khóc vẳng lại từ mọi phía. Bọn họ vội vã chạy lên một cầu thang và đi vào hành lang có tên Các Vết Thương do Sinh vật gây ra, ở đó, trên cánh cửa thứ hai có ghi dòng chữ: Nguy hiểm Phòng Dai Llewellyn: Các vết cắn nghiêm trọng. Ngay dưới dòng chữ đó, có một tấm danh thiếp trong một cái giá bằng đồng, trên đó có dòng chữ được viết bằng tay: Thầy thuốc chính: Hippocrates Smethwyck. Thực tập sinh: Augustus Pye.
Chúng ta sẽ đợi ở ngoài, anh Mắt điên, cô Tonks nói. Anh Arthur không muốn có quá nhiều người viếng thăm một lúc đâu … phải ưu tiên cho gia đình trước đã.
Thầy Mắt điên làu bàu tỏ ý tán thành và lùi lại dựa lưng vào tường hành lang, con mắt thần của thầy quay tít thò lò nhìn mọi hướng. Harry cũng lùi lại, nhưng bà Weasley đã giơ tay đẩy nó qua cánh cửa và nói, Đừng ngốc thế, Harry, bác Arthur muốn cảm ơn cháu.
Căn phòng bé và xám xịt, trong khi cửa sổ duy nhất thì hẹp và nằm tít trên cao của bức tường đối diện cửa ra vào. Phần lớn ánh sáng phát ra từ những bóng đèn pha lê tre
Trang:
[<] 1,
266,
267,[268],
269,
270,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):