rước xuyên qua một lớp như nước mát lạnh và xuất hiện ở bên kia khô ráo và ấm áp.
Không có dấu hiệu nào của con hình nộm xấu xí hay nơi mà nó đứng. Họ đang đứng trong một khu vực đông đúc có vẻ là chỗ tiếp tân, nơi có một hàng các nữ phù thuỷ và nam phù thuỷ đang ngồi trên những cái ghế ghỗ ọp ẹp, một số trông hoàn toàn khoẻ mạnh và đang chăm chú đọc những số Tuần báo Phù Thuỷ đã cũ, một số có vẻ bị biến dạng khủng khiếp chẳng hạn như có thân hình to như con voi hay có những cái tay phụ mọc ra trên ngực. Căn phòng còn huyên náo đáng sợ hơn ngoài phố bởi có nhiều bệnh nhân đang tạo ra những tiếng ồn lạ lùng: một bà phù thuỷ nhễ nhại mồ hôi trên mặt ngồi ở giữa hàng ghế trước, quạt lấy quạt để bằng một tờ Nhật báo Tiên tri, đang phát ra tiếng huýt sáo the thé và một luồng hơi thoát ra khỏi miệng bà ta; một phù thuỷ trông dơ dáy trong góc rung lên như chuông mỗi khi cử động, và mỗi một tiếng kêu, đầu của ông lại rung lên dễ sợ khiên cho ông phải nắm lấy tai của mình để giữ nó đứng yên.
Các nữ phù thuỷ và nam phù thuỷ mặc những cái áo choàng màu vàng-xanh đang đi lại dọc theo hàng ghế, hỏi han và ghi chú vào cái bìa kẹp hồ sơ giống của bà Umbridge. Harry để ý thấy cái biểu tượng được thêu trên ngực áo của họ: cây đũa phép và một cái xương bắt chéo.
Bọn họ là bác sỹ à? nó lặng lẽ hỏi Ron.
Bác sỹ? Ron nói, trông có vẻ giật mình. Những người Muggle chuyên cắt người ta ra á? Không, họ là những Thầy thuốc.
Qua đây! bà Weasley kêu át tiếng chuông phát ra từ người phù thuỷ trong góc, và bọn họ theo bà đứng xếp vào hàng người trước một cô phù thuỷ tóc vàng mũm mĩm đang ngồi trước một cái bàn có đề Chỉ dẫn. Bức tường đằng sau cô phủ đầy những thông báo và quảng cáo đại loại như: MỘT CÁI VẠC SẠCH SẼ GIỮ CHO MÓN LINH DƯỢC KHÔNG TRỞ THÀNH THUỐC ĐỘC VÀ MỌI LIỀU THUỐC GIẢI ĐỘC ĐỀU BỊ CẤM TRỪ PHI ĐƯỢC CHẤP THUẬN BỞI MỘT THẦY THUỐC CÓ ĐỦ TƯ CÁCH. Có một bức chân dung cỡ lớn của một bà phù thuỷ với mái tóc quăn dài màu bạc, bức chân dung đề:
Dilys Derwent
Thầy thuốc của bệnh viện St Mungo năm 1722-
Hiệu trưởng trường Phù thuỷ Hogwarts năm 1741-
Bà Dilys đang dán mắt vào nhóm nhà Weasley ở rất gần như thể là đang đếm bọn họ; khi Harry bắt gặp mắt bà ta, bà ta khẽ nháy mắt, đi khỏi bức chân dung và biến mất.
Trong lúc đó, ngay trước dòng người đang xếp hàng, một phù thuỷ trẻ đang thực hiện một điệu nhảy jig tại chỗ hết sức lạ lùng, và đang cố gắng giữa những tiếng rên rỉ đau đớn giải thích tình trạng của nó cho cô phù thuỷ đằng sau cái bàn.
Đó là... oái... đôi giầy anh trai cháu cho cháu... ôi... chúng ăn thịt cháu... Oái... cái chân... hãy nhìn bọn chúng, chắc hẳn là phải có... á... cái gì đó quỉ quái ếm lên đôi giầy và cháu không thể... AAAAAH... cởi chúng ra hộ cháu với. Nó nhảy tưng tưng hết trên chân này lại đổi qua chân khác như thể đang nhảy trên than nóng.
Đôi giầy không thể ngăn cháu đọc được chứ? cô phù thuỷ tóc vàng nói, cáu kỉnh chỉ vào cái biển lớn bên trái bàn của cô. Cháu cần đến chỗ MA Thuật gây thương tích, tầng bốn. Giống như trên bảng chỉ dẫn các tầng. Tiếp theo!
Khi nó phù thuỷ tập tễnh đi khỏi hàng, gia đình nhà Weasley nhích lên phía trước được một vài bước và Harry đọc thấy bảng chỉ dẫn các tầng:
CÁC TAI NẠN DO DỤNG CỤ … Tầng trệt
Nổ vạc, đũa phép bắt cháy, chổi rơi, v.v...<
Trang:
[<] 1,
265,
266,[267],
268,
269,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):