s nói, Con đã kể cho cụ Dumbledore chưa?
Con đã, Harry nói với vẻ thiếu kiên nhẫn, nhưng cụ không hề nói cho con biết điều đó có nghĩa là gì. Phải đấy, cụ chẳng nói cho con bất cứ điều gì.
Nhưng chú chắc là cụ sẽ nói cho con nếu có điều gì cần phải lo ngại, chú Sirius điềm tĩnh nói.
Nhưng chưa hết đâu, Harry nói với giọng hạ thấp xuống thành tiếng thì thầm. Chú Sirius, con… con nghĩ là con sắp bị mất trí rồi. Khi bọn con ở trong văn phòng của cụ Dumbledore, ngay trước khi bọn con nắm lấy cái Khoá Cảng … trong vài giây ở đó, con đã nghĩ con là một con rắn, con cảm thấy như thế – vết sẹo của con đau nhói khi con nhìn cụ Dumbledore – chú Sirius, con đã muốn tấn công cụ Dumbledore!
Nó chỉ có thể nhìn thấy một phần khuôn mặt của chú Siriuss; phần còn lại chìm trong bóng tối.
Đó hẳn là hậu quả của những cái mà con nhìn thấy, có thế thôi chú Sirius nói. Con vẫn còn đang nghĩ về giấc mơ hay những gì đại laọi như vậy và...
Không phải, Harry nói và lắc đầu, nó giống như là một cái gì đó dâng lên trong con, giống như là có một con rắn trong con.
Con cần ngủ một giấc, chú Sirius kiên quyết nói. Con đi ăn sáng đi, sau đó lên gác ngủ một giấc, và sau bữa trưa con có thể đi thăm bác Arthur với những người khác. Con vừa bị sốc, Harry à; con đang đổ lỗi cho bản thân vì một điều mà con chỉ được chứng kiến, và rất may là con đã chứng kiến nó, nếu không bác Arthur có thể chết. Hãy đừng lo lắng nữa.
Chú vỗ vào vai Harry và rời khỏi phòng chứa, để Harry đứng một mình trong bóng tối.
Tất cả mọi người trừ Harry ngủ suốt phần còn lại của buổi sáng. Nó lên gác vào phòng ngủ mà nó và Ron đã chung nhau suốt vài tuần cuối mùa vè vừa rồi, nhưng trong khi Ron cuộn mình trong giường và thiết đi chỉ trong vài phút, thì Harry vẫn mặc nguyên quần áo, cố uốn cong các thanh kim loại lạnh lẽo của cái khung giường, cố ý giữ mình không được thoải mái, quyết tâm không để rơi vào giấc ngủ vì sợ mình sẽ lại một lần nữa trở thành con rắn trong giấc ngủ và thức giấc thấy mình đang tấn công Ron, hoặc trườn qua ngôi nhà tấn công những người khác …
Khi Ron tỉnh dậy, Harry giả vờ như nó cũng vừa có một giấc ngủ rất ngon lành. Những cái rương của bọn chúng đã đến noỉtong khi bọn họ dùng bữa trưa, vì vậy bọn chúng có thể mặc đồ như dân Muggles để đi đến bệnh viện của ông St Mungos. Tất cả mọi người, ngoại trừ Harry đều hết sứ vui mừng và trò chuyện rôm rả khi thay đổi quần áo, mặc những cái quần jean và áo len ngắn tay. Khi cô Tonks và thầy Mắt điên quay trở lại để hộ tống bọn họ lên London, bọn họ chào đón hai người hết sức vui mừng, cười nhạo cái mũ quả dưa mà thầy Mắt điên đang đội sụp xuống để che đi con mắt thần, mặc dù vậy thực tình mà nói cô Tonks với mái tóc ngắn và có màu hồng tươi sẽ còn ít thu hút sự chú ý hơn.
Cô Tonks rất quan tâm đến việc Harry nhìn thấy cuộc tấn công vào ông Weasley, tuy nhiên đó là là điều mà nó hoàn toàn không thích thú đua ra bàn luận.
Hoàn toàn không có chút dòng máu của Người tiên tri nào trong gia đình cháu đấy chứ? cô hỏi hết sức tò mò, khi họ ngồi cạnh nhau trên xe lửa lao nhanh về trung tâm thành phố.
Không có, Harry nói, nó nghĩ ngay tới giáo sư Trelawney và cảm thấy bị xúc phạm.
Không, cô Tonks đăm chiêu nói, không, cô cho đó không thực sự là một lời tiên tri. Ý cô là, cháu không nhìn thấy tương lai, cháu nhìn thấy hiện tại … thật là lạ lùng? Rất hữu í
Trang:
[<] 1,
263,
264,[265],
266,
267,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):