Pair of Vintage Old School Fru
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
như thể muốn đánh Fred, nhưng khi chú bắt đầu nói, giọng chú hoàn toàn bình tĩnh.

Chú biết là rất khó khăn, nhưng tất cả chúng ta phải xử sự như là chúng ta không biết gì hết. Chúng ta phải ở yên đây, ít nhất là cho đến khi chúng ta nghe được tin tức từ mẹ của các con, được chứ?

Fred và George vẫn còn có vẻ muốn phản đối. Tuy nhiên Ginny đã đi vài bước đến bên chiếc ghế bành gần nhất, quăng mình vào đó. Harry nhìn Ron đang có cử động tức cười giữa gật đầu và nhún vai, và cuối cùng bọn chúng cũng ngồi xuống. Hai anh em sinh đôi nhìn chú Sirius trừng trừng thêm vài phút rồi cũng ngồi xuống cạnh Ginny.

Tốt lắm, chú Sirius nói giọng động viên, Thôi nào, tất cả… tất cả chúng ta hãy uống chút gì đó trong lúc chờ đợi. Bia bơ lại đây!

Chú giơ cây đũa phép khi chú nói và khoảng nửa tá chai bia bay khỏi chạn, trượt theo cái bàn về phía bọn chúng, làm văng tung toé những mẩu thức ăn thừa trong bữa ăn còn lại của chú Sinus, và dừng lại có thứ tự ngay trước mặt sáu người. Tất cả mọi người uống bia, và trong một lúc âm thanh duy nhất chỉ là tiếng reo của lửa trong lò sưởi bếp và tiếng chai va nhẹ vào mặt bàn.

Harry uống chỉ vì hai tay nó không biết làm gì. Bao tử nó quặn lên vì mặc cảm có tội khủng khiếp. Bọn họ đã không phải ở đây nếu không là vì nó; tất cả mọi người lẽ ra là đang trong giường ngủ. Và không tốt khi tự nhủ là chỉ cần báo động là có thể đảm bảo người ta sẽ tìm ra ông Weasley, bởi nó không thể trốn chạy được sự thực là nó chính là người tấn công ông Weasley ở chỗ đó.

Đừng có ngốc thế, mày không có những cái răng nanh, nó tự nhủ, cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù bàn tay cầm chai bia bơ của nó đang run bần bận bật, mày đang nằm trên giường, mày chẳng tấn công ai cả…

Nhưng sau đó, cái giì đã xảy ra trong văn phòng cụ Dumbledore? nó tự hỏi mình. Mình đã cảm thấy là mình muốn tấn công cụ Dumbledore …

Ngoài ý muốn, nó đặt chai bia xuống bàn hơi mạnh và nó đổ cả lên mặt bàn. Không ai để ý cả. Sau đó, một đốm lửa bùng lên giữa không trung chiếu rõ một cái đĩa bẩn trước mặt mọi người, và khi bọn họ bật kêu lên sững sờ, một cuộn giấy da rơi xuống bàn kèm theo một cái lông đuôi phượng hoàng bằng vàng.

Của con Fawkes! chú Sirius nói ngay lập tức và giơ tay bắt lấy cuộn giấy da. Đây không phải là chữ của cụ Dumbledore – hẳn là từ mẹ của các cháu... đúng rồi...

Chú nhét lá thư vào tay George, nó vội vã xé toạc ra và đọc to len: Ba vẫn còn sống. Má sẽ đi ngay đến chỗ bệnh viện. Các con hãy ở yên đó. Má sẽ gởi tin sớm cho các con ngay khi má có thể. Má của các con.

George nhìn quanh bàn.

Vẫn còn sống… nó chậm rãi nói. Nhưng nó nghe như có vẻ …

Nó không cần phải nói hết câu. Đối với Harry cũng vậy, nó nghe như có vẻ ông Weasley đang nằm giữa sự sống và cái chết. Vẫn còn nhợt nhạt lạ lùng, Ron nhìn chằm chằm vào là thư của má từ phía sau như thể nó sẽ nói những lời an ủi nó. Fred giật tờ giấy ra khỏi tay George và tự mình đọc nó, sau đó nhìn Harry, lúc này lại cảm thấy bàn tay cầm chai bia của mình bắt đầu run và nó nắm chặt hơn để ngừng nó lại.

Harry không thể nhớ nổi nó đã bao giờ trải qua một đêm dài như đêm này chưa. Một lần chú Sirius thử gợi ý nhưng không mấy thuyết phục là bọn chúng nên đi ngủ, nhưng những cái nhìn phẫn nộ của bọn trẻ nhà Weasleys đủ nói lên câu trả lời. Phần lớn bọn chúng ngồi xung quanh cái bàn, im lặng, theo d

Trang: [<] 1,261,262,[263],264,265,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):