õi ngọn nến tan chảy dần thành sáp lỏng, thỉnh thoảng nâng chai bia lên môi, chỉ nói khi hỏi giờ, tự hỏi cái gì đang xảy ra và để đảm bảo là nếu có tin xấu bọn chúng sẽ biết ngay lập tức vì bà Weasley hẳn là đã đến chỗ bệnh viện St Mungo được khá lâu.
Fred rơi vào giấc ngủ gà gật, đầu của nó ngật sang bên vai. Ginny cuộn mình như con mèo trên ghế, nhưng mắt vẫn mở; Harry có thể nhìn thấy chúng đang lấp lánh ánh lửa. Ron ngồi ôm đầu trong tay, không thể biết là đang thức hay đã ngủ. Harry và Sirius thường xuyên nhìn nhau, họ là những nguời đang xâm phạm vào nỗi buồn của gia đình, chờ đợi… chờ đợi…
Lúc 10h5 phút theo đồng hồ của Ron, cánh cửa bếp mở ra và bà Weasley bước vào. Trông bà hết sức nhợt nhạt xanh xao nhưng khi bọn họ nhìn bà, Fred, Ron và Harry nhổm nửa người khỏi ghế thì bà nở nụ cười mệt mỏi.
Ba các con sẽ ổn thôi, bà nói với giọng yếu ớt và mệt mỏi. Ba đang ngủ. Chúng ta có thể thăm ba sau. Bây giờ anh Bill đang ở đó; Anh ấy xin nghỉ sáng nay.
Fred rơi trở lại ghế, tay giơ lên khỏi mặt. George và Ginny đứng dậy, nhanh chóng đi đến bên mẹ và ôm lấy bà. Ron cười run rẩy và nốc cạn một hơi chai bia bơ.
Bữa sáng! chú Sirius nói to và vui vẻ, và nhẩy lên. Cái con gia tinh đang ghê tởm ở đâu rồi nhỉ? Kreacher! KREACHER!
Nhưng Kreacher không trả lời câu gọi đó.
Thôi, quên nó đi, chú Sirius càu nhàu và đếm số người đang đứng trước mặt mình. để xem bữa sáng có bao nhiêu người nào – bẩy người… thịt lợn muối xông khói và trứng, chú nghĩ thế, một ít trà, và bánh mỳ nướng -
Harry vội vã đi đến chỗ cái lò để giúp chú. Nó không muốn xen vào niềm vui của nhà Weasley và càm thấy sợ khi nghĩ đến cái giây phút bà Weasley đề nghị nó thuật lại những gì nó nhìn thấy. Tuy nhiên, nó vẫn lấy những cái đĩa từ tủ để bát đĩa ra trong khi bà Weasley lấy chúng ra khỏi tay nó và ôm ghì lấy nó.
Bác không biết là cái gì sẽ xảy ra nếu cháu không nhìn thấy, Harry à, bà nói, giọng nghẹn lại. Bọn họ có thể không tìm thấy Arthur trong hàng tiếng đồng hồ, và sẽ là quá muộn, nhưng nhờ cháu ông ấy vãn còn sống và Dumbledore có thể nghĩ ra một câu chuyện hợp lý giải thích cho việc bác Arthur có mặt ở nơi mà người ta tìm thấy bác ấy, cháu không thể hình dung ra bác ấy sẽ gặp phiền phức như thế nào nếu sự tình khác đi, cháu hãy coi ông Sturgis tội nghiệp ấy…"
Harry khó có thể nuốt trôi quan điểm của bà được, nhưng rất may là bà đã thả nó ra, quay sang chú Sirius và cám ơn chú đã trông nom bọn trẻ suốt đêm. Chú Sirius nói là chú rất mừng được giúp đỡ mọi người, và chú hy vọng là bọn trẻ sẽ ở lai đây với chú chừng nào ông Weasley còn nằm trong viện.
Ôi, anh Sirius, tôi thực là mừng … người ta nói là ông ấy sẽ phải ở đó trong một thời gian và chẳng còn gì tốt hơn là chúng tôi ở gần đó … dĩ nhiên, điều đó có nghĩa là chúng tôi sẽ ở đây đến tận Giáng Sinh.
Càng lâu tôi càng mừng! chú Sirius nói chân thành khiến cho bà Weasley phải mỉm cười với chú, bà phù khăn trải bàn lên và bắt đầu giúp chuẩn bị bữa ăn sáng.
Chú Sirius, Harry thì thầm, nó không thể chịu đựng giây phút này thêm đựoc nữa. Cháu có thể nói chuyện ngắn gọn với chú được không? Ngay bây giờ?
Nó đi phòng để đồ tối và chú Sirius theo sau. Không mào đầu, Harry kể cho cha nuôi mọi chi tiết mà nó nhìn thấy, bao gồm cả sự thực chính nó là con rắn đã tấn công ông Weasley.
Khi nó ngừng lại để thở, chú Siriu
Trang:
[<] 1,
262,
263,[264],
265,
266,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):