ú nói và giơ tay ra để đỡ Ginny đứng dậy. Thineas Nigellus nói là anh Arthur bị thương rất nặng...
Hãy hỏi Harry ấy, Fred nói.
Đúng thế, cháu cũng muốn nghe, George nói.
Hia anh em sinh đối và Ginny nhìn chằm chằm vào nó. Tiếng bước chân của Kreacher ngừng lại ở cầu thang phía ngoài.
Đó là... Harry bắt đầu; nó còn tệ hơn là kể cho bà McGonagall và cụ Dumbledore. Con có... một năng lực... về nhìn
Và nó kể lại cho bọn họ tất cả những gì nó nhìn thấy, tuy nhiên nó chọn cách kể câu chuyện như thể câu nhìn thấy với tư cách người ngoài cuộc khi con rắn tấn công, chức không phải là từ chính mắt con rắn. Ron vẫn còn trắng bệch nhưng không nói gì cả. Khi Harry kết thúc, Fred, George và Ginny tiếp tục nhìn chằm chằm vào nó trong một lúc. Harry không biết là nó có tưởng tượng không, nhưng nó cảm thấy là có một chút gì đó như là buộc tội trong cái nhìn của bọn họ. Nếu như họ định đổ lỗi cho nó vì đã nhìn thấy cuộc tấn công thì nó lấy làm mừng là đã không nói cho họ biết thực ra nó chính là con rắn trong câu chuyện lúc đó.
Má cháu có ở đây không ạ? Fred quay sang chú Sirius nói.
Chắc là bà ấy còn chưa biết cái gì đã xảy ra đâu, chú Sirius nói. Vì điều quan trọng là phải đưa bọn con đi khỏi đó trước khi bà Umbridge có thể xen vào. Chú nghĩ chắc bây giờ cụ Dumbledores đã cho chị Molly biết chuyện rồi.
Chúng cháu muốn đi đến bệnh viện St Mungo s, Ginny hối thúc. Cô bé nhìn các anh mình; bọn chúng vẫn còn đang mặc pyjamas. Chú Sirius, chú có thể cho bọn cháu mượn áo choàng hay thứ gì đó để mặc không?
Hượm đã, các cháu không thể đi đến bệnh viện St Mungo s! chú Sirius nói.
Dĩ nhiên là chúng cháu có thể đi nếu chúng cháu muốn, Fred bướng bỉnh nói. Đó là ba chúng cháu!
Thế các cháu định giải thích như thế nào về chuyện các cháu biết ba Arthur của các cháu bị tấn công thậm chí trước cả vợ của ông ấy?
Có chuyện gì không ạ? George nóng nảy nói.
Vấn đề là ở chỗ chúng ta không muốn lôi kéo sự chú ý về sự thật rằng Harry có khả năng nhìn thấy những sự việc đang xảy ra cách đó hàng trăm dặm! chú Sirius tức giận nói. Các cháu có thể hình dung ra là Bộ sẽ phản ứng với cái thông tin đó như thế nào không?
Fred và George nhìn như thể chúng chẳng thèm quan tâm Bộ có thể làm gì. Ron vẫn còn tái mét và giữ im lặng.
Ginny nói, Phải có ai đó nói cho chúng cháu … chúng cháu phải nghe từ một ai khác ngoài anh Harry.
Ai chẳng hạn? chú Sirius nói hết sức thiếu kiên nhẫn. Nghe này, cha của các cháu đang bị thương trong khi làm nhiệm vụ của Hội Huynh đệ, tình huống rất không rõ ràng và các con của ông không thể biết ngay sau khi nó xảy ra, các con có thể gây tổn thất nghiêm trọng cho hội...
Chúng cháu không quan tâm đến cái Hội chết tiệt đó! Fred la lên.
Chính ba của chúng cháu mới là người đang sắp chết! George kêu lên.
Ba của các con nhận thức rõ cái mà ông ấy đang tham gia và ông ấy sẽ không cảm ơn các con vì đã làm rối tung cái Hội này lên đâu! chú Sirius nói, cũng tức giận không kém. Chính là vì như thế – là lý do tại sao mà các con không được tham gia vào Hội – các con không hiểu – có những thứ mà chúng ta cần phải hi sinh vì nó!
Chú nói thì dễ rồi, vì chú chỉ ngồi ở đây thôi! Fred gầm lên. Cháu thấy là chú có phải mạo hiểm tính mạng của mình đâu!
Chút màu sắc hồng hào trên mặt chú Sirius mắt hẳn khi chú nghe thấy câu nói đó. Chú nhìn một lát
Trang:
[<] 1,
260,
261,[262],
263,
264,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):