Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
. Thầy Snape giựt mình

Họ đang cương quyết đối đầu nhau, chú Sirius giận tím gan, thầy Snape thì đang tính toán, thầy phóng nhanh tầm mắt từ đầu đũa phép của chú Sirius đến mắt thầy.

“Chú Sirius !” Harry kịch liệt la lên, nhưng chú Sirius hình như không nghe nó nói.

“Tôi đã cảnh cáo anh rồi, Snivdlus” chú Sirius nói, mặt chú và mặt thầy Snape cách nhau vừa đúng 1 foot (~33cm). “Tôi không quan tâm đến việc cụ Dumbledore đã tin anh đã sửa đổi, tôi không bị mắc lừa đâu”

“Ồ, vậy sao anh không đi nói điều đó với ông ấy ?” thầy Snape thì thầm. “Hay là anh sợ ông ấy có thể sẽ không mấy cho là đúng đắn khi nghe lời khuyên của một kẻ núp trong nhà của mẹ trong 6 tháng trời ?”

“Nói đi, dạo này Lucius Malfoy ra sao ? Tôi nghĩ là hắn rất hài lòng khi con chó cưng của hắn làm việc tại Hogwarts, đúng không ?”

“Lời nói của những con chó,” thầy Snape nhẹ nhàng nói, “Thế anh có biết là Lucius Malfoy đã nhận ra anh lần trước trong một chuyến dạo chơi nhỏ của anh ở ngoài không ? Một ý nghĩ khôn ngoan, Black ạ, thận trọng trở thành chính mình ở sân ga - đã không cho anh một cái cớ đủ cứng cỏi để rời khỏi chỗ ẩn nấp của anh trong tương lai, đúng không ?”

Chú Sirius giơ phép đũa của chú lên.

“Đừng !” Harry thét, nhảy qua cái bàn và cố gắng đứng xen giữa họ. “Chú Sirius, đừng !”

“Ông vừa gọi tôi là một kẻ nhát gan à ?” chú Sirius gầm lên, cố đẩy Harry ra khỏi chỗ đó, nhưng Harry không muốn nhúc nhích.

“Tại sao à, đúng đấy, tôi nghĩ tôi đúng.” Thầy Snape nói.

“Harry - ra - khỏi - chỗ - đó“ chú Sirius gầm lên, đẩy nó ra bằng tay kia.

Cửa nhà bếp đã mở và cả gia đình Weasley, cùng Hermione, đi vào, mọi người đều có vẻ vui mừng, ông Weasley hãnh diện đi giữa họ với bộ pyjama vải sọc được che kín bởi cái áo mưa.

“Bình phục rồi !” Ông rạng rỡ thông báo khắp nhà bếp “Hoàn toàn bình phục !”

Ông ấy và tất cả các thành viên khác của nhà Weasley lạnh cứng ở ngưỡng cửa, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, đang tạm ngừng ngay giữa cuộc tranh đấu, cả chú Sirius và thầy Snape đều nhìn về phía cánh cửa với cây đũa phép chỉ ngay vào mặt đối phương và Harry thì đứng yên giữa họ, hai bàn tay của nó căng ra và cố gắng tách rời họ.

“Thề có Merlin” ông Weasley nói với nụ cười đã tắt ngúm trên mặt, “chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy ?”

Cả hai người: chú Sirius và thầy Snape đều hạ đũa phép của họ xuống. Harry quan sát người này đến người kia. Cả hai đều mang một vẻ mặt cực kỳ khinh miệt nhau, còn sự đi vào không mong đợi này của một số nhân chứng dường như đem đến cho họ cái cảm giác này. Thầy Snape bỏ đũa phép vào túi, quay gót và đi nhanh về phía bên kia của nhà bếp, và không nói một lời bình luận nào khi đi ngang qua gia đình Weasley. Thầy ra đến cửa và quay lại bảo :”Lúc sáu giờ, mỗi tối thứ hai, Potter.”

Và sau khi ông ấy đi khỏi, chú Sirius vẫn nhìn trừng trừng theo, đũa phép của chú để bên cạnh.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy ?” ông Weasley hỏi lại.

“Không có gì, anh Arthur”, chú Sirius nói và đang thở hổn hển như thể chú vừa chạy xong một đoạn đường dài. “Chỉ là một cuộc trò chuện thân mật giữa hai người bạn học cũ thôi.” Như với một sự cố gắng to lớn, chú cười và nói: “Vậy là…anh đã bình phục rồi ? Đây quả là một tin trọng đại, rất trọng đại.”

“Rất đúng, phải không ?”

Trang: [<] 1,286,287,[288],289,290,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):

pacman, rainbows, and roller s