XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
e đối xử tàn ác đến đâu đi nữa.

“Nào, đi đi” chú Sirius vừa nói vừa vỗ vai Harry và mỉm cười, và trước khi Harry có thể nói bất cứ cái gì khác thì họ đã đứng trước đầu thang, dừng lại trước cánh cửa được xích lại và cài then, chỗ mà gia đình Weasley vây quanh.

“Tạm biệt, Harry, nhớ bảo trọng nhé.”, bà Weasley ôm nó nói.

“Gặp lại cháu sau, Harry, và nhớ để mắt đến con rắn dùm bác.” Ong Weasley thân ái nói và bắt tay với nó.

“Dạ, được ạ.”, Harry lơ đãng nói, đây là cơ hội cuối để nó nói với chú Sirius phải cẩn thận, nó quay lại, nhìn vào mặt người cha đỡ đầu và mở miệng định nói, nhưng trước khi nó có thể làm việc đó thì chú Sirius đã một tay ôm nhanh nó và nói cộc lốc: “Harry, nhớ tự chăm sóc mình.”. Sau chốc lát, Harry thấy nó đã chuyển hướng ra ngoài trời mùa đông băng giá, cùng với Tonks (hôm nay, cô ta hóa trang thành một người phụ nữ cao, mặc quần áo vải tuýt với mái tóc màu xám sắt) đang thúc nó bước xuống.

Cánh cửa của ngôi nhà số 12 đóng sầm lại sau lưng nó. Họ đi theo thầy Lupin xuống cầu thang. Khi ra đến vỉa hè, nó quay lại nhìn. Ngôi nhà số 12 đang co rút lại một cách nhanh chóng, một trong hai mép cửa của nó giãn sang một bên, dồn căn nhà ra khỏi tầm nhìn. Chỉ trong nháy mắt, căn nhà đã biến mất.

“Nào, lẹ lên, tốt hơn hết là chúng ta nên đi xe buýt.” Tonks nói và Harry nghĩ thật là bực dọc với cái liếc nhìn mà cô ta ném xung quanh. Thầy Lupin đang vung tay phải của thầy.

ĐÙNG

Một chiếc xe buýt ba tầng, màu tía chói lọi từ trong không khí loãng hiện ra trước mắt họ, vừa suýt sao tránh được cái cột đèn đường gần nhất và cái cột đèn đó nhảy lùi lại ra khỏi đường đi của chiếc xe.

Một thanh niên gầy, mặt đầy mụn, có đôi tai vểnh ra mặc đồng phục màu tía, nhảy xuống vỉa hè và rao to: “Chào mừng quí vị đến - “

“Được rồi, chúng tôi biết rồi, cám ơn.”, Tonks mau nói, “Nào, nào, đi lên - “

Cô ta đẩy mạnh Harry về trước, lên bậc, đi qua anh tài xế, người đang trợn tròn mắt nhìn Harry khi nó đi qua.

“Ê, đây là Any - “

“Nếu em mà la to tên anh ta thì chị sẽ cho em thử bùa Lú” Tonks đe doạ nói khi cô ta chuyển sang đẩy Ginny và Hermione về phía trước.

“Từ lâu mình đã muốn đi thử thứ này,” Ron hớn hở nói khi nhập bọn với Harry và nhìn quanh.

Lần trước, khi Harry đáp Xe Đò Hiệp Sĩ là vào buổi tối và lúc đó tầng ba đầy những khung giường bằng đồng thau. Bây giờ, vào buổi sáng sớm, ở đây được nhét đầy hàng loạt ghế xếp lộn xộn và ngẫu nhiên quay cửa sổ. Một vài trong số chúng hình như đã ngã xuống khi chiếc xe đột ngột dừng lại ở Grimmauld Place, một số phù thuỷ vẫn đứng vững và cằn nhằn; túi mua hàng của vài người trượt dài theo xe: một mớ hổn độn rất ư là đáng ghét của mấy con ếch con, gián và món trứng sữa nằm tan tác trên sàn xe.

“Coi nào, chúng ta nên tách ra thì hơn.” Tonks lanh lẹ nói khi nhìn quanh mấy cái ghế. “Fred, George và Ginny, nếu mấy em giữ được mấy cái ghế phía sau thì anh Remus có thể ở yên đó mấy em.”

Cô ta, Harry, Ron và Hermione tiến đến mấy cái ghế trên cùng, chỗ có hai cái ghế trống chỗ trên cùng và hai cái ngay phía sau. Stan Shunpike và anh tài xế háo hức theo Harry và Ron ra phía sau. Có những cái đầu quay về phía Harry lúc nó đi ngang, nó ngồi xuống và thấy mọi người lại bị giật từ sau ra trước.

Khi Harry và Ron, mỗi đứa đưa cho Stan 11 Sickles, xe buýt lại khở

Trang: [<] 1,288,289,[290],291,292,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):