khi thầy bắt tay hết thảy tụi nó và cuối cùng đến chỗ Harry. Khi những đứa kia chào tạm biệt Tonks, thầy hạ thấp giọng nói: “Nghe này, Harry, thầy biết con không ưa gì Snape, nhưng ông ta là một thầy giáo dạy Occlumens rất giỏi và tất cả chúng ta, kể cả anh Sirius, đều muốn con học cách tự bảo vệ mình, cho dù đây là một việc khó nhọc, được chứ ?”
“Dạ, được ạ.” Harry nghiêm túc nói khi nhìn khuôn mặt nhăn nheo của thầy. “Hẹn gặp lại thầy sau.”
Sáu đứa chúng nó phải vật lộn để đi về phía toà lâu đài khi phải kéo theo mấy cái rương. Trước khi đi ngủ, Hermione luôn miệng nhắc đến mấy cái nón len đan cho gia tinh. Harry nhìn lướt ra đằng sau khi chúng nó đến chỗ những cánh cửa bằng gỗ cây sồi, Xe Đò Hiệp Sĩ đã đi khỏi và nó nửa muốn biết điều gì sẽ xảy ra vào tối mai, như lúc nó đã nghĩ về chuyện này khi còn ở trên xe.
Phần lớn thì giờ của hôm sau, Harry đã kiệt sức khi kinh hãi nghĩ về buổi tối. Buổi sáng, trong hai giờ Độc Dược, nó không làm gì cả để xua đi sự lo lắng của mình, Snape thì lúc nào cũng tỏ ra khó chịu. Tinh thần của nó ít được khích lệ hơn khi những thành viên của Hiệp Hội Phòng Thủ cứ liên tục đến gặp nó ngoài hành lang lớp học và phấn khởi hỏi liệu tối nay có cuộc mít tinh nào không.
“Chừng nào có cuộc gặp mặt kế tiếp thì các bạn sẽ được thông báo theo cách thông thường,” Harry lặp đi lặp lai, “nhưng nếu tối nay mình không thể tham dự, mình phải đi, ờ, học thêm giờ Độc Dược dành cho học sinh yếu.”
“Bạn học giờ học thêm dành cho học sinh yếu à !” Zacharias Smith kiêu kì hỏi khi nó gặp Harry tại chỗ quẹo vào Đại Sãnh đường sau bữa ăn trưa. “Trời ạ, chắc bạn phải học tệ lắm. Thầy Snape đâu có thường xuyên dạy ngoại khoá, đúng không ?”
Smith bước nhanh trong bộ đồ nổi trội một cách dễ ghét, Ron nhìn trừng trừng vào nó. “Làm như mình làm nó xúi quẩy chắc ? Mình có thể tóm được nó ngay tại chỗ này,” Ron vừa nói vừa giơ cây đũa phép lên và chỉ vào giữa xương bả vai của Smith.
“Thôi, quên đi,” Harry ảm đạm nói, “Ai cũng suy nghĩ như vậy mà, đúng không ? Nghĩ là mình thật là ngu-”
“Chào, Harry,” một giọng nói từ phía sau nó vang lên. Nó quay lại và thấy Cho đang đứng đằng kia.
“Ồ”, Harry nói, bao tử nó quặn lại. “Chào”
“Tụi mình sẽ lên thư viện, Harry à” Hermione kiên quyết nói, tóm lấy tay áo Ron và kéo nó về phía cầu thang cẩm thạch.
“Kỳ nghỉ Giáng Sinh có vui không ?” Cho hỏi.
“Cũng được, không tệ lắm,” Harry trả lời.
“Kỳ nghỉ của mình khá yên tĩnh,” Cho nói. Một lí do nào đó, nhìn cô bé có vẻ lúng túng hơn. “À,…có một chuyến đi thăm làng Hogsmeade vào tháng sau, bạn đọc thông báo chưa ?”
“Sao ? Ồ, chưa, mình chưa xem bảng thông báo từ lúc về trường đến nay.”
“Ờ, vào ngày lễ Valentine”
“Đúng vậy,” Harry nói và rất muốn biết tại sao cô ấy lại nói với nó chuyện này. “Mình nghĩ là bạn muốn - ?”, “Dĩ nhiên là nếu bạn…” cô tha thiết nói.
Harry biết cần nói về cái gì và nói bắt đầu: “Mình nghĩ là bạn muốn biết chừng nào đến cuộc gặp mặt DA sau ?”, nhưng có vẻ câu trả lời của cô ấy không khớp lắm. Nó nói: “Mình... ờ...”
“Ồ, không sao đâu nếu bạn không muốn,” cô nói, nhìn có vẻ xấu hổ. “Không sao đâu, vậy mình sẽ gặp lại bạn sau.”
Cô bé quay đi. Harry đứng đó và suy nghĩ dữ dội. Và cái gì đó nảy ra trong đầu
Trang:
[<] 1,
290,
291,[292],
293,
294,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):