XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
sỉ nhục Harry, trước khi nói tiếp.

“Chỉ có bọn Muggles mới gọi là “khả năng ngoại cảm”. Trí óc không phải là một quyển sách, dùng để mở ra và tra cứu lúc rãnh rỗi, và nó sẽ bị rà soát bởi bất kỳ kẻ xâm nhập nào. Trí óc là một thứ phức tạp và nhiều tầng lớp, Potter à, ở mức độ tối thiểu, hầu hết trí óc đều như vậy.” Ong ta tự mãn cười. “Điều đó là sự thật, dù sao thì, những ai thành thạo Legilimency có khả năng, với một số điều kiện, đào bới trong đầu óc nạn nhân của chúng và hiểu được chính xác những gì chúng cần tìm. Chúa Tể Hắc ám chẳng hạn, hắn luôn biết được ai đang nói dối hắn. Chỉ có những người thành thạo Occlumency mới có thể đẩy lùi những cảm giác và kí ức mà lời nói dối thể hiện ra và có thể nói dối mà không bị phát hiện.”

Dù thầy Snape nói gì đi nữa thì đối với Harry, Legilimency rất giống Khả năng ngoại cảm và nó thì không thích cái đó một chút nào.

“Vậy bây giờ hắn có biết được những gì chúng ta đang nghĩ không ? Thưa thầy ?”

“Chúa Tể Hắc ám đang ở rất xa và những bức tường và khuôn viên của trường Hogwarts được bảo vệ bởi rất nhiều thần chú và phép thuật có thể đảm bảo an toàn cho thân xác và tinh thần những người ở đây.” Thầy Snape nói. Trong pháp thuật có những vấn đề về thời gian và không gian, Potter à. Tiếp xúc trực tiếp bằng mắt thường là điều cơ bản trong Legilimency.

“Vậy thì, vì sao con phải học Occlumency ?”

Thầy Snape nhìn Harry, dùng ngón tay dài và thon của mình vuốt dài cái miệng.

“Những qui tắc thông thường hình như không thích hợp áp dụng trên người trò, Potter. Lời nguyền không giết được trò dường như đã tạo một loại liên kết giữa trò và Chúa Tể Hắc ám. Bằng chứng cho thấy, khi trí óc trở nên thư thả và có thể bị tổn thương, lúc trò ngủ chẳng hạn, trò tham gia vào những suy nghĩ và cảm xúc của Chúa Tể Hắc ám. Thầy hiệu trưởng cho rằng thật không khôn ngoan nếu để chuyện này tiếp tục. Ông ấy muốn tôi dạy cho trò cách đóng kín tâm trí trò lại trước Chúa tể Hắc ám.”

Tim Harry lại đập nhanh hơn, nhanh hơn bình thường.

“Nhưng tại sao giáo sư Dumbledore muốn chấm dứt chuyện đó ?” nó vội vã hỏi.

“Con không thích chuyện đó nhưng nó có vẻ là có ích, đúng không ạ ? Ý con là... con đã thấy con rắn tấn công bác Weasley và nếu con không thấy thì có chắc chắn là giáo sư Dumbledore có thể cứu bác ấy không ? Thưa thầy ?”

Thầy Snape nhìn Harry trừng trừng một lúc, vẫn tiếp tục vuốt dài cái miệng bằng ngón tay thon dài của thầy. Khi thầy lên tiếng thì có vẻ rất chậm và rất cân nhắc như đang cân từng từ vậy.

“Rõ ràng là rất gần đây thôi, Chúa Tể Hắc ám vẫn không hề hay biết về mối liên hệ giữa trò và hắn. Cho đến khi trò trải qua cảm xúc của hắn, chia sẻ những suy nghĩ của hắn, điều mà hắn không mong muốn tí nào. Dù gì thì, những điều trò mơ thấy ngay trước Giáng Sinh...”

“Cũng là con rắn đó và bác Weasley ?”

“Đừng ngắt lời tôi, Potter,” thầy Snape nói với giọng nguy hiểm “Như tôi đã nói, những điều trò mơ thấy ngay trước Giáng Sinh cho thấy đã có một sự xâm nhập mạnh mẽ nào đó vào những ý nghĩ của Chúa Tể Hắc ám - ”

“Con thấy được trong đầu của con rắn, không phải của hắn !”

“Tôi nghĩ là đã dặn trò đừng ngắt lời tôi rồi chứ, Potter ?”

Nhưng Harry không quan tâm đến việc thầy Snape có nổi giận hay không, ông ấy có vẻ muốn đ

Trang: [<] 1,292,293,[294],295,296,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):