nó rất đúng lúc.
“Cho ! Này Cho !” Harry chạy sau và đuổi cô bé giữa đường lên cầu thang cẩm thạch.
“Ờ, bạn muốn đi chơi làng Hogsmeade vào ngày Valentine với mình không ?”
“Ôôô, được thôi !”, cô nói, đỏ mặt và mỉm cười với nó.
“Ừ, quyết định vậy nhé.” Harry nói và cảm thấy ngày này cũng không hẳn đã hoàn toàn thất bại, nó nhảy ngay lên thư viện gặp Ron và Hermione trước giờ học buổi chiều.
Vào 6 giờ tối, dù gì đi nữa, ngay cả cảm giác ấm áp của việc mời được Cho Chang đi chơi cũng không làm dịu bớt những cảm giác của điềm xấu ngày càng mãnh liệt, khi Harry lê từng bước lên văn phòng của Snape.
Nó dừng lại trước cửa, mong rằng ông ta đã đi chỗ khác, và rồi, nó hít một hơi thật sâu, gõ cửa và đi vào.
Căn phòng tối om có nhiều kệ đặt hàng trăm hũ thuỷ tinh đựng mấy thứ nhầy nhựa của động, thực vật, lơ lửng trong cái vẻ đa dạng màu sắc của độc dược. Ở trong một góc, là 1 cái tủ đựng đầy nguyên liệu mà có lần Snape đã kết tội Harry, và không phải là thiếu lí do, đã ăn cắp chúng. Sự chú ý của nó bị thu hút về phía trước cái bàn, chỗ có một cái chậu cạn bằng đá chạm khắc quanh mép bằng cổ tự và ký hiệu, một thứ chất lỏng phát ra ánh sáng lung linh như nến. Harry nhận ra ngay, đó là cái Tưởng Ký của cụ Dumbledore. Rất muốn biết chuyện gì đang xảy ra trong đó, nhưng nó giật mình khi giọng nói lạnh lùng của Snape vang ra từ trong tối. “Đóng cánh cửa phía sau trò lại, Potter.”
Harry làm theo với cái cảm giác như bị giam hãm bởi chính mình. Khi nó quay vào thì Snape đã bước ra chỗ sáng và lặng lẽ chỉ cái ghế đối diện cái bàn của ông ta. Harry ngồi xuống trong khi đôi mắt đen lạnh lùng của Snape dán chặt vào Harry, nhìn nó không chớp mắt, sự căm ghét khắc rõ trên từng nét nhăn của khuôn mặt ông.
“Potter, trò đã biết tại sao trò đến đây,” ông ấy nói. “Thầy hiệu trưởng yêu cầu tôi dạy trò Occlumency. Tôi chỉ mong trò thể hiện khả năng của mình tốt hơn trong giờ Độc Dược.”
“Được.” Harry trả lời cộc lốc.
“Đây có thể không phải là một lớp học thông thường, Potter”, Snape nói khi nheo mắt lại một cách ác ý, “nhưng tôi vẫn là thầy giáo của trò và cho nên lúc nào trò cũng phải gọi tôi là “thầy” hoặc “giáo sư”.”
“Vâng…thưa thầy.” Harry nói.
Thầy Snape tiếp tục quan sát nó qua đôi mắt nheo lại một lúc sau, và nói: “Bây giờ, về Occlumency. Như tôi đã nói với trò lúc ở nhà bếp của cha đỡ đầu trò, đây là một loại phép thuật bảo vệ trí óc chống lại sự xâm nhập và ảnh hưởng ma thuật.”
“Và tại sao giáo sư Dumbledore nghĩ rằng con cần cái đó, thưa thầy ?” Harry hỏi, nhìn thẳng vào Snape và nghi ngờ rằng Snape sẽ trả lời nó.
Snape nhìn nó một hồi rồi khinh khỉnh nói: “Đương nhiên là trò có thể làm việc ngay ngoài kia, Potter ? Chúa Tể Hắc ám rất thành thạo Legilimency - “
“Cái đó là cái gì vậy ? Thưa thầy ?”
“Đó là khả năng rút ra những cảm giác và ký ức từ trí óc của nguời khác.”
“Hắn có thể đọc ý nghĩ à ?” Harry nói với sự khiếp sợ tệ hại nhất.
“Potter, trò không khôn ngoan lắm,” thầy Snape nói, đôi mắt đen của ông ta sáng lên, “Trò không hiểu được những điểm khác biệt tinh tế. Đó là một trong những nhược điểm làm trò trở thành một nhà pha chế độc dược như vậy.”
Thầy Snape dừng lại một lát, có vẻ đang thưởng thức sự thích thú đ
Trang:
[<] 1,
291,
292,[293],
294,
295,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):