pe đã tấn công trước khi Harry sẵn sàng, trước khi nó kịp bắt đầu tập trung sức mạnh và sự đối kháng. Văn phòng đang quay cuồng trong mắt nó và biến mất; từng hình ảnh một bị bứt ra từ đầu óc nó như một cuốn phim chập chờn nhưng sống động và làm loà mắt nó với những gì xung quanh.
Lúc nó 5 tuổi, nhìn thầy Dudley đạp một chiếc xe đạp mới màu đỏ, nó sắp nổ tung lên vì ganh tị... nó 9 tuổi, con chó bun Ripper đuổi nó trèo lên cây và gia đình Dursley đứng dưới bãi cỏ đang cười phá lên…nó đang ngồi dưới cái Nón Phân Loại, và cái nón nói với nó rằng nó sẽ rất giỏi nếu vào nhà Slytherin…Hermione đang nằm trong bệnh thất, khuôn mặt cô bé phủ bởi mái tóc dày màu đen... hàng trăm tên giám ngục đang bao vây nó quanh bờ hồ đen…Cho Chang đang đến gần nó dưới gốc cây tầm gửi....
Không…một giọng nói vang lên trong đầu Harry, vào lúc kí ức về Cho Chang đến gần, ông không được xem cái đó, ông không được xem cái đó, đó là chuyện riêng tư,...
Nó cảm thấy đau buốt chỗ đầu gối. Văn phòng của thầy Snape xuất hiện lại và nó nhận thấy nó đã té xuống sàn; cái đầu gối của nó đập mạnh một cách đau đớn vào chân bàn làm việc của thầy Snape. Nó ngước nhìn thầy Snape, thầy đã hạ đũa phép xuống và đang xoa cổ tay của mình. Chỗ đó đã sưng lên, nhìn như một vết cháy sém.
“Trò đang làm bùa gây nhức nhối hả ?” thầy Snape lạnh lùng hỏi.
“Không,” Harry cay đắng đáp và đứng lên.
“Tôi thấy không phải như thế,” thầy Snape nói và tỉ mỉ nhìn nó. “Trò đã để tôi vào quá sâu. Trò đã mất điều khiển.”
“Thầy thấy hết những gì con thấy à ?” Harry hỏi và nghi ngờ là nó có thể nghe được câu trả lời.
“Chỉ chớp nhanh qua thôi,” thầy Snape nói, môi thầy cong lên, “con chó đó của ai vậy ?”
“Dì Marge của con,” Harry lẩm bẩm, đang căm ghét thầy Snape.”
“Cố gắng đầu tiên này quá kém so với những gì nó cần thể hiện,” thầy Snape nói và giơ đũa phép lên lần nữa. “Cho dù trò có lãng phí thời gian và sức lực để gào thét thì cuối cùng cũng phải xoay sở để chặn tôi lại. Ngăn cản tôi bằng đầu óc của trò và trò sẽ không cần dùng đến đũa phép.”
“Con đang cố gắng,” Harry giận dữ nói, “nhưng thầy không chỉ con bằng cách nào !”
“Nhiều cách, Potter à,” thầy Snape nguy hiểm nói. “Và bây giờ, tôi muốn trò nhắm mắt lại.”
Harry ném cho ông ta một cái nhìn ác ý trước khi làm theo. Nó thật không thích thú với ý nghĩ đứng đó và nhắm mắt lại trong khi thầy Snape đối mặt với nó với cây đũa phép trong tay.
“Làm rỗng đầu óc của trò đi, Potter,” thầy nói với giọng lạnh lùng “Hãy làm biến mất mọi cảm xúc...”
Nhưng cơn tức giận của Harry tiếp tục dâng lên trong mạch máu nó như nọc độc chảy vậy. Bỏ qua cơn tức giận của nó ? Ờ, dễ như tháo chân của nó ra vậy...
“Trò không có làm điều đó, Potter... trò cần phải được rèn luyện thêm... nào tập trung vào...”
Harry cố gắng làm rỗng đầu óc nó, cố không suy nghĩ, hay nhớ, hay cảm nhận…
“Chúng ta làm lại…ba…hai - một - ba - Legilimens!”
Một con rồng thật bự đang lồng lên trước mặt nó…ba và mẹ nó đang vẩy tay với nó trong tấm gương nịnh hót…Cedric Diggory nằm dài trên đất với đôi mắt trống rỗng đang nhìn nó...
“Khôôông!”
Harry lại quỳ xuống lần nữa, mặt nó giấu trong hai tay, đầu nó đau như có ai đã cố kéo giãn nó ra từ trong hộp sọ.
Trang:
[<] 1,
294,
295,[296],
297,
298,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):