“Tôi đã bảo trò không được nhắc tên của Chúa Tể Hắc ám !”
Họ nhìn nhau trừng trừng. Vết thẹo của Harry lại thấy rát nhưng nó không để ý đến.
Thầy Snape nhìn có vẻ kích động; nhưng khi ông ấy nói thì nghe như ông ấy cố làm ra lạnh lùng và không ý thức. “Trong Cục Bí ẩn có chứa một số thứ, Potter, một vài trong số đó trò sẽ biết đến và không có cái gì liên quan đến trò hết. Ta chẳng đã giảng một cách đơn giản nhất cho trò rồi sao? “
“Dạ,” Harry vừa nói vừa xoa vết thẹo đau buốt, giờ đang trở nên đau hơn.
“Tôi muốn trò quay lại đây vào giờ này ngày thứ tư. Chúng ta sẽ tiếp tục công việc.”
“Biến ngay,” Harry nói. Bằng mọi cách nó phải rời khỏi văn phòng của thầy Snape và đi tìm Ron và Hermione.
“Trò phải tống khứ mọi cảm nghĩ ra khỏi đầu mỗi đêm trước ngủ; làm cho nó trống rỗng, làm điều đó một cách bình tĩnh và hoàn toàn, trò hiểu chưa ?”
“Vâng,” Harry nghe sơ sơ và trả lời.
“Và tôi cảnh cáo trò, Potter... tôi sẽ phát hiện ra nếu trò không thực hành.”
“Được thôi,” Harry lầm bầm. Nó nhặt cái cặp lên, khoác lên vai và vội vã đi về phía cửa văn phòng. Khi mở cửa, nó liếc về sau nhìn thầy Snape và thầy cũng làm điều tương tự. Thầy dùng đũa phép múc những suy tư của thầy lên từ cái Tưởng Kí và cẩn thận đặt chúng trở vào đầu. Harry quay đi không nói lời nào, cẩn thận đóng cửa lại, cái thẹo của nó vẫn đang đau nhói lên.
Nó gặp được Ron và Hermione ở thư viện, tụi nó đang làm đống bài tập về nhà mới đây của bà Umbridge. Những đứa khác hầu hết là những đứa học sinh năm Năm, ngồi ở những cái bàn có thắp đèn dầu, chúi mũi vào cuốn sách, nghe những tiếng sột soạt lính quýnh của mấy cây bút lông; đến khi bầu trời ngoài cái cửa sổ $mulhoned$ kia dần dần đen hẳn. Chỉ còn nghe thấy thứ âm thanh của tiếng kêu cọt kẹt nhỏ xíu của chiếc giày của bà Pince khi bà quản lí thư viện này đi lảng vảng giữa các dãy bàn và thì thào cảnh cáo vào cổ áo của những đứa dám đụng đến những quyển sách quý của bà.
Harry cảm thấy rùng mình, cái thẹo của nó còn nhức nhối, nó lại càng thấy bồn chồn hơn.
Khi nó ngồi xuống, đối diện với Ron và Hermione, nó tự nhìn mình trong cửa sổ đối diện; mặt nó tái mét và vết thẹo hình như trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Sao rồi ?” Hermione lo lắng hỏi nhỏ. “Cậu không sao chứ, Harry ?”
“Không sao... mình khoẻ mà... mình cũng không biết nữa,” Harry mất kiên nhẫn nói và nhăn mặt lại khi vết thẹo lại đau lần nữa. “Nghe này... mình vừa nhận ra vài điều...”
Nó kể lại những gì nó mới thấy và suy luận được.
“Vậy... vậy cậu nói là...” Ron thì thầm khi bà Pince vừa đi ngang qua và the thé rít lên, “thứ vũ khí - cái thứ mà Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy muốn - ở trong Bộ Pháp thuật à?”
“Trong Cục Bí ẩn, có lẽ là như vậy,” Harry nói nhỏ. “Mình đã thấy cánh cửa hôm ba cậu đưa mình đến chỗ toà án hôm phiên toà của mình và chắc chắn đó cùng là một chỗ với chỗ ba cậu bị nguy hiểm khi bị con rắn cắn.”
Hermione thở dài.
“Đang tiến hành,” cô bé thì thào.
“Cái gì đang tiến hành ?” Ron có vẻ thiếu kiên nhẫn hỏi.
“Ron à, suy nghĩ coi…ông Sturgis Podmore tìm cách đi qua một cánh cửa ở Bộ Pháp thuật... chắc cũng là cánh cửa đó, đây là một sự trùng hợp quá ngẫu nhiên rồi đó!”
“Nhưng tại sao Sturg
Trang:
[<] 1,
296,
297,[298],
299,
300,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):