Insane
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
vào ngay bên trong đỉnh đầu nó. Nó không biết mình đang ở đâu, đang đứng hay nằm dài, thậm chí nó cũng không nhớ tên của nó.

Một giọng cười điên cuồng vang dội trong tai nó... nó thấy hạnh phúc hơn sau cả một khoảng thời gian dài... tưng bừng, ngây ngất, chiến thắng... một cái gì rất tuyệt, rất tuyệt vời đang xảy ra...

“Harry? Harry!”

Ai đó đang đánh vào mặt nó. Tiếng cười điên dại bị ngắt quãng bởi một giọng khóc đau đớn. Niềm vui sướng đã rút khỏi người nó nhưng tiếng cười tiếp tục vang lên...

Nó mở mắt ra và nhận thức được rằng tiếng cười điên cuồng đó phát ra từ miệng của chính nó. Ngay thời điểm nó nhận ra điều đó thì tiếng cười đã dứt; Harry thở hổn hển trên sàn, nhìn đăm đăm lên trần nha, vết thẹo trên trán nó đau nhói lên một cách đáng sợ. Ron đang cúi xuống chỗ nó, có vẻ rất lo lắng.

“Chuyện gì vậy?” nó hỏi.

“Mình…không biết…” Harry thở hổn hển và ngồi dậy. “Hắn đang rất vui…rất vui…”...

“Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy à?”

“Điều gì đó rất tốt đẹp đang xảy ra,” Harry lẩm bẩm. Nó cảm thấy yếu ớt hơn cả lúc sau khi nó nhìn thấy con rắn tấn công ông Weasley và nó cảm thấy rất đau khổ. “Hắn đang mong muốn có được cái gì đó.”

Nó nhớ lại, ngay sau khi tụi nó quay lại Phòng sinh hoạt của nhà Gryffindor, một người lạ mặt đã nói chuyện thông qua miệng của Harry, nhưng nó biết là đó là sự thật. Nó thở sâu vào, muốn ra chính nó đừng tuôn ra tất cả trước mặt Ron. Nó thấy vui vì Dean và Seamus không có ở đó và thấy nó vào lúc này.

“Hermione bảo mình đến xem cậu,” Ron nói nhỏ và đỡ Harry đứng lên. “Nó nói khả năng phòng thủ của cậu bị yếu đi sau khi Snape làm những trò vấn vở với đầu óc cậu... còn mình nghĩ cái đó sẽ phải được giúp đỡ dài dài, đúng không?” Nó nghi ngại nhìn Harry và giúp nó leo lên giường. Harry gục đầu xuống không một lời kết tội nào và nó ngã dài trên gối, cảm thấy đau đớn sau nhiều lần té xuống sàn tối hôm nay, vết thẹo của nó vẫn còn đau như bị kim chích. Nó không thể không cảm thấy là cuộc đột phá đầu tiên vào Occlumency đã làm yếu đi sức chịu đựng của trí óc nó hơn làm làm cho nó mạnh hơn; nó rất muốn biết với một sự lo lắng mãnh liệt, chuyện gì đã xảy ra và làm cho Chúa tể Voldemort vui sướng đến như vậy khi nó còn sống sót trong 14 năm nay.





Chương 25 Con bọ kẹt cánh





Câu hỏi của Harry được trả lời vào sáng hôm sau. Khi tờ Nhật Báo Tiên Tri của Hermione được gửi đến, cô bé liền vuốt phẳng tờ báo, nhìn chằm chằm vào trang nhất một lúc rồi la lên một tiếng làm cho mọi người xung quanh phải quay lại nhìn.



“Gì vậy?” Harry và Ron đồng thanh.



Thay cho câu trả lời, cô bé trải rộng tờ báo ra trước mặt hai đứa và chỉ vào mười bức ảnh đen trắng che kín toàn bộ trang nhất, chín bức có hình của những thầy phủ thuỷ, còn bức thứ mười là hình của một bà phù thuỷ. Một số người trong những bức ảnh đó đang kín đáo nở một nụ cười nhạo báng, những người khác thì đang gõ nhẹ những ngón tay của họ vào viền của bức ảnh, trông rất xấc láo.



Anthonin Dolohov, dòng chữ viết dưới một phù thuỷ với khuôn mặt dài, tái nhợt và méo mó đang cười nhạo Harry, bị kết án vì giết Gildeon và Fabian Prewell một cách tàn bạo.



Algernon Rookwood, lời chú thích dưới bức ảnh một n

Trang: [<] 1,298,299,[300],301,302,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):