is tìm cách đột nhập vô đó khi ổng ở bên phe mình chứ ?” Ron nói.
“Mình không biết,” Hermione công nhận “Chuyện đó thật là lạ…”
“Vậy có cái gì ở trong cái Cục Bí ẩn đó?” Harry hỏi Ron “Ba cậu có nhắc gì về chuyện đó không ?”
“Mình chỉ biết những người làm việc ở trỏng gọi là “Chuyên viên Bất Khả Ngôn”,” Ron nói có vẻ tư lự. “Tại vì hình như không ai biết chính xác những gì họ làm... chắc là một chức vụ kì quặc về vũ khí.”
“Không kỳ quặc tí nào đâu, nó buộc phải có một khả năng phán đoán tuyệt vời,” Hermione nói. “Đó chắc là những điều bí mật mà Bộ đang làm, mình nghĩ vậy…Harry, cậu có chắc là cậu khoẻ chứ ?”
Harry vừa đặt cả hai tay nó ôm lấy trán dù đã rất cố gắng lờ nó đi.
“Ừ…mình khoẻ mà…” nó nói và hạ cánh tay đang run rẩy xuống. “Mình chỉ cảm thấy hơi... mình không thích học Occlumency chút nào.”
“Mình hiểu là ai cũng sẽ cảm thấy khó chịu như thế nào nếu trí óc bị tấn công nhiều lần như vậy,”Hermione thông cảm nói “Nào, tụi mình xuống Phòng sinh hoạt chung đi, ở đó mình sẽ thấy thoải mái hơn...”
Nhưng Phòng sinh hoạt chung lại là chỗ tụ tập hàng loạt tiếng thét, tiếng cười và sự náo động; Fred và George đang giới thiệu món hàng mới nhất của tiệm giỡn.
“Nón Mất Đầu đi!” George rao trong khi Fred phe phẩy cái nón nhọn trang trí bằng một loại lông tơ xốp màu hồng trước mặt mấy đứa học sinh. “Hai Galleon mỗi cái, xem Fred biểu diễn đi !”
Fred chụp nhanh cái nón lên đầu và tươi cười. Nó chỉ trông ngố ngáo chừng một giây và cái nón lẫn cái đầu của nó đều biến mất.
Một số cô gái kêu thất thanh nhưng những đứa khác thì rống lên cười.
“Và hiện lên lại nào!” George la lên, tay của Fred như dò dẫm trong không khí một hồi sau vai nó; và rồi đầu nó hiện ra lại khi nó lấy cái nón lông tơ màu hồng đó ra.
“Cái nón đó hoạt động ra sao vậy?” Hermione hỏi, nó không tập trung làm bài tập được và nhìn chằm chặp vào Fred và George. “Em nghĩ, đây chắc chắn là một loại bùa Biến Mất, nhưng nó được khéo léo mở rộng hơn lĩnh vực của khả năng biến mất ra khỏi ranh giới những thứ được phù phép... Tuy nhiên em có thể hình dung được là bùa chú này sẽ không kéo dài được lâu đâu.”
Harry không đáp lại, nó thấy muốn bệnh.
“Ngày mai, mình sẽ làm cái đống này,” nó thì thầm và dẹp sách vở vào cặp.
“Thôi được, ghi lại đó vào kế hoạch làm bài của cậu ngay bây giờ đi!” Hermione khích lệ. “Để cậu đừng quên thôi.”
Harry và Ron trao đổi nhau một cái nhìn, sau đó nó với tay lấy cái cặp và rút ra bảng kế hoạch và ngập ngừng mở ra.
“Đừng quên nó trước khi quá muộn, hạng người bỏ đi như mày!” cuốn sách mắng mỏ khi Harry viết nguệch ngoạc vào vở bài làm của bà Umbridge. Hermione bật cười.
“Mình nghĩ là mình đi ngủ đây,” Harry nói, nhét cuốn vở vào cặp và nhớ trong đầu để có cơ hội đầu tiên bỏ qua sự xúc động này.
Harry đi ngang qua phòng sinh hoạt chung, cố né George đang tìm cách chụp vào đầu nó cái Nón Mất Đầu, và đi đến cái cầu thang đá yên bình và lạnh lẽo và về đến kí túc xá nam. Nó còn thấy như đang bị bệnh, giống y như cảm giác của cái đêm nó mơ về con rắn, nhưng nó nghĩ là nằm xuống một hồi sẽ giúp nó thấy khoẻ hơn.
Nó mở cửa phòng ngủ của nó và ngay bước đầu tiên vào phòng, nó thấy rất đau y như có ai b
Trang:
[<] 1,
297,
298,[299],
300,
301,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):