Duck hunt
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro


“Đứng dậy!” thầy Snape gắt “Đứng dậy, trò đã không cố gắng, không cố gắng một chút nào. Trò đã cho phép tôi tiếp cận những kí ức mà trò sợ hãi, cầm vũ khí lên!”

Harry đứng dậy, tim nó đập thình thịch một cách đáng sợ y như rằng nó vừa nhìn thấy Cedric chết trong cái nghĩa trang đó. Thầy Snape có vẻ nhợt nhạt hơn và sau đó giận dữ, dù cơn giận dữ đó còn thua xa cơn giận của Harry.

“Con - đang - rất - cố - gắng,” nó nghiến chặt răng nói.

“Tôi đã nói là trò phải trút ra hết mọi cảm xúc !”

“Vậy à ? Được thôi, lúc này con thật sự cảm thấy khổ sở,” Harry gầm lên.

“Và trò sẽ thấy mình trở thành con mồi của Chúa Tể Hắc ám ! “ thầy Snape hung ác nói. “Những kẻ hãnh diện khi biểu lộ cảm xúc thật ra ngoài thật điên rồ, những kẻ không thể kiểm soát cảm xúc của mình, những kẻ đắm mình vào những kí ức tồi tệ và tự cho phép mình bị tấn công một cách dễ dàng, - nói cách khác, những kẻ yếu ớt - họ sẽ không có cơ may nào có thể chống lại hắn ! Trò sẽ để mặc hắn xâm nhập vào trí óc trò một cách thoải mái và ngu xuẩn, Potter!”

“Con không yếu ớt,” Harry nói nhỏ, sự giận dữ đang bơm vào người nó đến nỗi nó có thể tấn công thầy Snape ngay lúc này.

“Vậy thì chứng minh đi! Tự làm chủ lại đi!” thầy Snape thốt ra. “Điều khiển cơn giận của trò, rèn luyện đầu óc của mình! Chúng ta sẽ bắt đầu lại! Đứng dậy ngay! Legilimens!”

Nó thấy dượng Vernon đang đóng đinh cái hộp thư lại... hàng trăm tên giám ngục đang lướt trên hồ và tiến về phía nó... nó đang đi qua một chỗ không có cửa số cùng ông Weasley... họ đang đến gần cánh cửa màu đen cuối hành lang... Harry nghĩ là sẽ đi qua đó... nhưng ông Weasley đẩy nó sang trái, đến một lối mở dẫn xuống bậc cầu thang đá...

“Con biết rồi! Con biết rồi!”

Nó lại quỳ trên sàn của văn phòng thầy Snape, vết thẹo của nó như đau bị kim đâm, nhưng giọng nói phát ra từ miệng nó nghe rất đắc thắng. Nó thúc mình đứng dậy và thấy thầy Snape đang nhìn nó trừng trừng với cây đũa phép giơ cao. Dễ dàng nhận thấy, vào lúc này, là thầy Snape đã tung ra câu thần chú trước khi Harry kịp cố gắng phản công.

“Chuyện gì nữa đây, Potter?” ông ấy hỏi và chăm chú nhìn Harry.

“Con đã thấy - con nhớ ra, “ Harry hổn hển nói. “Con vừa nhớ nhận ra…”

“Nhận ra cái gì?” thầy Snape gay gắt hỏi.

Harry không trả lời ngay; nó đang thưởng thức cái khoảnh khắc nó nhận thức rõ ràng và nó xoa xoa trán nó... Nó đã mơ thấy một cánh cửa bị khóa ở cuối một hành lang không cửa sổ từ mấy tháng nay, mà không nhận ra chỗ chính của nó ở đâu. Bây giờ, khi nhìn lại những kí ức này, nó biết cái mà nó mơ thấy lâu nay là vào ngày 12 tháng 8 nó cùng ông Weasley vội vã đi đến toà án của bộ; hành lang đó dẫn đến Cục Bí Ẩn và đêm đó, ông Weasley bị con rắn của Voldemort tấn công tại chỗ đó. Nó nhìn thầy Snape...

“Có cái gì ở trong Cục Bí ẩn vậy?”

“Trò nói gì?” thầy Snape hỏi nhanh và Harry hài lòng khi thấy thầy Snape có vẻ căng thẳng.

“Con hỏi, có cái gì trong Cục Bí ẩn, thưa thầy?” Harry nói.

“Nhưng tại sao,” thầy Snape chậm rãi nói, “trò lại hỏi những chuyện đó ?”

“Vì,”Harry nói, nhìn thầy chằm chằm, “cái hành lang đó, con vừa thấy - con mơ thấy nó từ mấy tháng nay - con vừa nhận ra nó - nó dẫn đến Cục Bí ẩn… và con nghĩ Voldemort muốn cái gì đó từ chỗ đó -”

Trang: [<] 1,295,296,[297],298,299,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):