sơn màu đỏ trên những móng tay dài hai inch của bà đã bị mài đi và có vài viên đã quý giả bị mất từ cái kính có cánh của bà. Bà nuốt một ngụm lớn nữa và nói ra từ khoé miệng của mình, "Cô gái đó đẹp không, Harry?"
"Một từ nữa về chuyện tình cảm của Harry thì sự thoả thuận chấm dứt, đó là lời hứa đấy," Hermione cáu gắt.
"Thoả thuận nào cơ?" Rita lau miêng bằng mu bàn tay. "Cô chưa bao giờ nói đến một thoả thuận nào hết, cô Khó Tính ạ, cô chỉ bảo tôi xuất hiện. Ô, một ngày trong những ngày gần đây..." Bà thở một hơi dài, rùng mình.
"Đúng, đúng, một ngày gần đây bà sẽ viết những mẩu chuyện kinh khủng về Harry và tôi," Hermione nói thờ ơ. "Tìm ai đó quan tâm đến ý, tại sao bà không làm thế?"
"Họ đã in rất nhiều câu chuyện tồi tệ về Harry trong năm nay mà không cần sự giúp đỡ của tôi," Rita nói, liếc mắt chéo về nó qua đỉnh cặp kính của bà và thêm vào một lời nói thầm cộc cằn, "Những cái đó làm cho cậu cảm thấy thế nào, Harry? Quẫn trí? Bội bạc? Khó hiểu?"
"Tất nhiên là bạn ấy cảm thấy rất tức giận," Hermione nói bằng một giọng cứng rắn, rõ ràng. "Bởi vì bạn ấy nói với Bộ Pháp Thuật sự thật và Bộ có quá nhiều những thằng ngốc để không tin bạn ấy."
"Vậy cậu thực sự giữ vững lập trường, đúng không, tức là Kẻ Mà Chớ Gọi Tên Ra đã trở lại?" Rita kéo kính của mình xuống và hỏi Harry với một cái nhìn sắc nhọn trong khi ngón tay của bà vẩn vơ một cách thiết tha nơi cái khoá của chiếc cặp da cá sấu. "Cậu ủng hộ toàn bộ những thứ rác rưởi mà Dumbledore đã nói với mọi người về sự trở lại Kẻ Mà Ai Cũng Biết và cậu là nhân chứng duy nhất?"
"Tôi không phải là nhân chứng duy nhất," Harry càu nhàu. "Phải có đến một tá có dư những Tử Thần Thực Tử ở đó. Muốn biết tên của họ không?"
"Tôi rất muốn," Rita thở nhẹ, lúc này lại lần mò trong cái túi của bà ta một lần nữa và nhìn chằm chằm vào Harry như thể nó và thứ đẹp nhất trên đời này mà bà đã từng thấy. "Một tít tuyệt vời in đậm: Potter Kết Tội... Một đầu đề phụ, Harry Potter Kể Tên Những Tử Thần Thực Tử Vẫn Còn Trong Hàng Ngũ Chúng Ta . Và sau đó, dưới một bức ảnh to đẹp đẽ của cậu, Một thiếu niên đang bối rối sống sót sau sự tấn công của Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết Là Ai-Đấy, Harry Potter, 15 tuổi, đã gây ra những sự rất bình ngày hôm qua vì đã tố cáo một số thành viên đáng kính và nổi tiếng trong cộng đồng phủ thuỷ là Tử Thần Thực Tử..."
Cái Bút Lông Ghi Nhanh đã thực sự ở trên tay bà ta và đã ghi được nửa chừng theo lời của bà khi cái vẻ mặt sung sướng của bà biến mất.
"Nhưng tất nhiên," bà nói, hạ cây bút lông xuống và nhìn trừng trừng vào Hermione, "Cô Huynh Trưởng Nhỏ Bé không hề muốn câu chuyện này đồn ra ngoài, phải không?"
"Trong thực tế," Hermione nói duyên dáng, "đó chính xác là điều mà Cô Huynh Trưởng Nhỏ Bé mong muốn."
Rita nhìn chằm chằm vào cô bé. Harry cũng vậy. Còn Luna, mặt khác, lại mơ màng hát Weasley là Vua của chúng tôi dưới hơi thở của mình và quấy cốc nước của mình với cốc tai hành tây bằng một cái đũa.
"Cô muốn tôi thông báo những gì cậu ấy nói về Kẻ Mà Chớ Gọi Tên Ra?" Rita hỏi Hermione bằng một giọng thì thầm.
"Đúng, tôi muốn vậy," Hermione nói. "Câu chuyện thật sự. Toàn bộ. Chí
Trang:
[<] 1,
312,
313,[314],
315,
316,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):