Teya Salat
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ại.



"Ừ... bác đã nói một lần rồi... đều là những người ngoài cuộc, giống nhau," Hagrid gật đầu có vẻ thông suốt. "Và cùng mồ côi. Ừ... cùng mồ côi."



Ông nốc một ngụm lớn trong cái cốc của ông.



"Nêu lên một sự khác biệt, có một gia đình tử tế," ông nói. "Bố của ta rất tử tế. Và cha mẹ của cháu cũng tử tế. Nếu như họ còn sống thì cuộc sống sẽ khác nhiều, phải không?"



"Vâng... cháu tin rằng sẽ như vậy," Harry nói thận trọng. Hagrid có vẻ đang ở trong một tâm trạng rất lạ.



"Gia đình," Hagrid rầu rĩ. "Nói gì đi nữa, giòng máu là quan trọng..."



Ông lau đi một giòng máu trên mắt của mình.



"Bác Hagrid," Harry nói, không thể dừng được chính mình, "bác bị những vết thương này ở đâu vậy?"



"Er?" Hagrid giật mình. "Vết thương nào cơ?"



"Tất cả những cái đó!" Harry nói, chỉ vào mặt bác Hagrid.



"Ồ... chỉ là vết thâm và va đập bình thường thui" Hagrid nói tuỳ tiện, "bác có một công việc khó khăn."



Ông uống nốt cốc của mình, đặt nó lên bàn và bước đi.



"Gặp lại sau Harry... nhớ giữ gìn nhé."



Ông lết ra khỏi quán rượu, trông rất khốn khổ, và mất hút trong cơn mưa xối xả. Harry nhìn ông đi mà lòng thấy rất thương. Bác Hagrid đang buồn và ông đang cố giấu cái gì đó, nhưng ông nhất định không cần giúp đỡ. Điều gì đang xảy ra nhỉ? Nhưng trước khi Harry kịp nghĩ thêm chút nào về điều đó, nó nghe một giọng nói gọi tên nó.



"Harry! Harry, ở đây nè!"



Hermione đang vẫy nó ở phía bên kia căn phòng. Nó đứng dậy và đi về phía cô bé qua quán rượu đông nghịt. Nó chỉ còn cách một vài bàn nữa khi nó nhận ra rằng Hermione không đến một mình. Cô bé đang ngồi ở một cái bàn với một đôi bạn cùng bàn ít phù hợp nhất mà nó có thể tưởng tượng ra: Luna Lovegood và không ai khác chính là Rita Skeeter, phóng viên cũ của tờ Nhật Báo Tiên Tri và là một trong những người Hermione ít ưa trên trái đất.



"Cậu đến sớm quá!" Hermione nói, ngồi dịch ra đề lấy chỗ cho Harry. "Mình nghĩ rằng cậu đang ở cùng Cho chứ, mình không mong cậu ít nhất là một giờ nữa!"



"Cho?" Rita nói ngay lập tức, xoay người đi trong ghế của bà ta để nhìn Harry ngấu nghiến. "Một cô gái à?"



Bà vồ lấy cái túi xách bằng da ca sấu của bà và mò mẫm trong đó.



"Không phải là việc của bà nếu như Harry đi cùng với một trăm cô gái," Hermione bình tĩnh nói với Rita. "Thế nên bà có thể đặt cái đó ra kia ngay bây giờ."



Rita đã bắt đầu rút được cái bút lông màu xanh ra khỏi cái túi. Giống như vừa bị bắt ép nuốt Nhựa Thối, bà lại đóng nó lại.



"Cậu đang định làm gì vậy?" Harry hỏi, ngồi xuống và nhìn từ Rita đến Luna, rồi đến Hermione.



"Cô Huynh Trưởng nhỏ bé chỉ nói với tôi khi mà cậu đến đây," Rita nói, uống một ngụm lớn từ cốc đồ uống của bà ta. "Tôi nghĩ rằng tôi đã được phép nói chuyện với cậu ta phải không?" bà liếc về phía Hermione.



"Đúng, tôi nghĩ rằng bà có thể," Hermione lạnh lùng.



Sự thất nghiệp không phù hợp với Rita. Mái tóc đã từng được uốn cong một cách thiện nghệ thì nay đã để thẳng và rối bù quanh khuôn mặt bà ta. Lớp

Trang: [<] 1,311,312,[313],314,315,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):