Duck hunt
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
mới. Bên cạnh chúng, Roger Davies và cô bạn gái của anh ta có vẻ đã dính chặt vào nhau bởi đôi môi.



Bàn tay của Cho đang đặt trên bàn bên cạnh cốc cà phê của cô bé và Harry cảm thấy một sức ép đang gia tăng để cầm lấy nó. Chỉ cần nắm lấy thôi, nó tự nói với mình, giống như một đợt sóng trộn lẫn lo âu và kích động đang dâng lên trong ngực nó, chỉ cần đưa tay ra và nắm lấy. Thật ngạc nhiên, thật là khó khăn hơn bao nhiêu khi giơ tay ra thêm mười hai inch và chạm vào tay của cô bé so với việc bắt một trái Snitch đang bay nhanh trong không gian...



Nhưng khi nó đưa tay ra trước, Cho liền rút tay khỏi bàn. Lúc này cô bé đang nhìn Roger Davies hôn cô bạn gái của anh ta với một vẻ thích thú nhẹ nhàng.



"Anh ấy đã mời mình ra ngoài, bạn biết không," cô nói khẽ. "Một vài tuần trước. Roger, mặc dù vậy, mình đã từ chối."



Harry đang nắm chặt lấy cái tách đường để tránh giật mình bất chợt, không thể hiểu nổi tại sao cô bé lại nói với nó chuyện này. Nếu như cô bé ước rằng cô đang ngồi ở bàn bên cạnh và nhận nụ hôn nồng nhiệt từ Roger Davies, tại sao cô lại đồng ý đi cùng nó?



Nó chẳng nói gì cả. Chú thiên sứ nhỏ ở bàn của hai đứa lại ném một nắm hoa giấy nữa lên đầu chúng, một vài bông rơi vào trong chút xíu cà phê đã nguội còn lại mà Harry đã định uống.



"Mình đã đến đây với Cedric năm ngoái," Cho nói.



Nó mất một vài giây để nhận thức được cô bé vừa nói cái gì, bên trong Harry chợt trở nên lạnh buốt. Nó không thể tin nổi cô bé lại muốn nói về Cedric vào lúc này, trong khi những đôi hôn nhau vây quanh và một thiên sứ nhỏ đang lơ lửng trên đầu chúng.



Giọng của Cho cao hơn nữa khi cô bé tiếp tục.



"Mình đã muốn hỏi bạn từ lâu rồi... Cedric - anh ấy - có nhắc đến mình một chút nào trước khi anh ấy mất không?"



Đây là chủ đề cuối cùng trên thế giới này mà Harry muốn nói tới, ít ra là với Cho.



"Ừm... không... " nó nói khẽ. "Không có... không có thời gian cho anh ấy nói điều gì cả. Erm... thế... bạn có... bạn có xem Quidditch nhiều vào kỳ nghỉ không? Cậu cũng ủng hộ cho đội Tornados, đúng không?"



Giọng nói của nó nghe vui vẻ và hân hoan một cách giả tạo. Trong nỗi kinh hoàng của mình, nó nhìn thấy mắt cô bé lại đầy nước, giống hệt như hoàn cảnh mà chúng đã trải qua sau buổi họp sau cùng của DA trước Giáng Sinh.



"Xem kìa," nó nói một cách tuyệt vọng, nghiêng lại gần để không có ai nghe thấy, "chúng ta đừng nói về Cedric vào lúc này nhé... hãy nói về cái gì khác đi."



Nhưng , hình như, đây hoàn toàn là một cách nói sai lầm.



"Mình đã nghĩ rằng," cô bé nói, nước mắt rơi lã chã xuống bàn, "mình đã nghĩ rằng bạn đã h... h... hiểu! Mình cần phải nói về chuyện này! Chắc chắn bạn cũng c... cần phải nói chuyện về nó! Ý mình là, bạn đã thấy nó xảy ra, ph... phải không?"



Mọi thứ đang chệch hướng giống như một cơn ác mộng; bạn gái của Roger Davies đã tự tách ra để nhìn Cho đang khóc.



"Ừm, mình đã nói về điều đó rồi mà," Harry nói thầm, "với Ron và Hermione, nhưng mà..."



"Ồ, bạn đã nói với Hermione Granger!" cô bé khẽ rít lên, mặt của cô bây giờ đã đầy nước mắt. Một vài đôi khác đã tách nhau ra để nhìn. "Nhưng bạn không hề nói

Trang: [<] 1,309,310,[311],312,313,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):