br />
"Có," Harry cười. "Bạn đã cố ngăn cản mình."
"Và anh Wood nói bạn đừng có làm một quý ông nữa và cứ đánh bật mình ra khỏi cây chổi nếu cần," Cho cười, nhớ lại. "Mình nghe nói rằng anh ấy đã được nhận vào đội Pride of Portree, đúng không?"
"Không, đó là Puddlemere United; mình thấy anh ấy trong kỳ World Cup năm ngoái."
"Ồ, mình cũng thấy bạn ở đó, nhớ không? Chúng mình ở cùng một sân cắm trại. Lần đó vui quá há?"
Bọn nó đã nói về vòng Chung kết cúp Quidditch Thế giới trên toàn bộ con đường xuống chuyến xe và ra khỏi cánh cổng. Harry khó có thể tin được thật dễ dàng tới mức nào để có thể nói chuyện với cô bé - thật ra không hề khó hơn so với nói chuyện cùng Ron và Hermione - và nó đã bắt đầu cảm thấy tự tin và vui vẻ khi một đám con gái nhà Slytherin đi ngang qua, trong đó có cả Pansy Parkinson.
"Potter và Chang!" Pansy rít lên với đồng thanh những tiếng cười rúc rích cạnh khoé. "Urgh, Chang, tôi không hiểu nổi khẩu vị của cô... ít ra thì Diggory còn có vẻ điển trai!"
Đám con gái vượt lên, nói chuyện và la ó trong vẻ châm chọc với những cái liếc mắt cường điệu về phía Harry và Cho, để lại một sự yên lặng ngượng nghịu theo sau chúng. Harry không thể nghĩ ra cái gì khác để nói về Quidditch và Cho, hơi xúc động, đang nhìn xuống chân mình.
"Thế... bây giờ cậu muốn đi đâu?" Harry hỏi cô bé khi chúng vào làng Hogsmeade. Con Phố Chính đầy ắp những học sinh đang đi bộ lên xuống, ngó vào những cửa sổ của cửa hiệu và nói chuyện tào lao với nhau trên vỉa hè.
"Ồ... mình chưa biết." Cho nói, nhún vai. "Ừm, chúng ta sẽ đi vào xem các cửa hiệu hay cái gì đó đại loại như thế?"
Hai đứa đi lững thững về phía cửa hàng Dervish & Banges. Một áp phích lớn được dựng lên ở trong cửa sổ và có một vài người dân làng Hogsmeade đang xem nó. Họ tránh sang một bên khi Harry và Cho lại gần và Harry lại thấy mình đối diện một lần nữa với bức ảnh của mười Tử Thần Thực Tử trốn thoát. Bức áp phích, "Thừa Lệnh Của Bộ Pháp Thuật , đưa ra phần thưởng một ngàn Galleon cho bất cứ phù thuỷ nào có thông tin dẫn đến việc bắt lại bất cứ người tù nào trong bức ảnh.
"Thật là nực cười, phải không," Cho nói với giọng thấp, nhìn lên những bức ảnh của những Tử Thần Thực Tử, "có còn nhớ khi Sirius Black trốn thoát, và có những đầy rẫy Giám Ngục khắp làng Hogsmeade để tìm hắn? Và bây giờ những mười Tử Thần Thực Tử đang được thả lỏng thì lại không có một Giám Ngục nào..."
"Ừ," Harry rời mắt khỏi khuôn mặt của Bellatrix để nhìn quanh Phố Chính. "Ừ, thật kỳ lạ."
Nó không cảm thấy lo lắng khi không có Giám Ngục ở gần đây, nhưng bây giờ nó bắt đầu nghĩ về điều đó, sự vắng mặt của họ đúng là một điều thực sự quan trọng. Bọn chúng không những để cho những Tử Thần Thực Tử trốn thoát, mà còn không buồn tìm bắt phạm nhân nữa... xem ra bây giờ chúng đã thoát khỏi sự điều khiển của Bộ rồi.
Mười Tử Thần Thực Tử trốn thoát đang nhìn ra từ mọi cửa số mà nó và Cho đi qua. Trời bắt đầu mưa khi hai đứa đến Scrivenshaft, những giọt nước lạnh, nặng nề không ngừng rơi xuống mặt và gáy của Harry.
"Ừm... bạn có muốn đi uống cà phê không?" Cho ngập ngừng, khi mưa bắt đầu rơi ngày càng nặng hạt.
"Ừ, đ
Trang:
[<] 1,
307,
308,[309],
310,
311,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):