vè thoả mãn hoàn toàn hiện ra trên mặt cô bé.
"Nghe này, Harry," cô bé nhìn vào nó, "điều này thực sự quan trọng. Bạn có thể gặp mình tại quán Ba Cây Chổi Thần vào khoảng trưa nay không?"
"Để xem... mình cũng chẳng biết," Harry nói không chắc chắn. "Cho chắc là muốn mình giành cả ngày cho bạn ấy. Chúng mình chưa nói gì về những thứ chúng mình định làm."
"Ừ, đem bạn ấy theo nếu như cậu phải làm thế," Hermione nói ngay tức khắc. "Nhưng mà bạn có đến không?"
"Ừm... được thôi, nhưng mà tại sao?"
"Mình không có thời gian để nói với bạn bây giờ, mình phải trả lời cái này ngay."
Và cô bé vội vàng ra khỏi Đại Sảnh Đường, bức thư nắm chặt trong một tay và tay kia là một miếng bánh mỳ.
"Cậu có đến không?" Harry hỏi Ron, nhưng nó lắc đầu, trông rất ủ rũ.
"Mình không thể vào Hogsmeade một chút nào; chị Angelina muốn bọn mình tập cả ngày. Không thể làm khác được, chúng mình là một đội tồi nhất mà mình đã từng thấy. Cậu nên xem Sloper và Kirke, họ thực sự thảm hại, còn tồi hơn cả mình nữa." Nó ráng một hơi thở thật dài. "Mình không biết tại sao Angelina không cho mình từ chức."
"Là bởi vì cậu chơi tốt khi cậu trong đội," Harry nói cáu gắt.
Nó cảm thấy rất khó có thể thông cảm được với hoàn cảnh khó khăn của Ron, trong khi bản thân nó có thể đánh đổi hầu hết tất cả để được chơi trong trận đấu sắp tới với nhà Hufflepuff. Ron dường như đã quan tâm đến giọng nói của Harry, nó không đề cập đến Quidditch một lần nào nữa trong suốt bữa sáng, và có một chút lạnh lùng khi chúng chào tạm biệt nhau không lâu sau đó. Ron khởi hành đến sân tập Quidditch và Harry, sau khi cố gắng chải phẳng tóc bằng cách soi vô mặt úp của cái thìa cà phê, bước đi một mình đến Sảnh Ngoài để gặp Cho, cảm thấy thật e dè và phân vân không biết tụi nó sẽ nói chuyện gì đây.
Cô bé đã chờ nó một lúc ở bên cạnh cánh cửa trước bằng gỗ sồi, trông rất xinh đẹp với mái tóc được buộc ra sau thành một cái đuôi sam. Chân của Harry có vẻ quá to so với thân hình của nó khi nó bước về phía cô bé và nó bất chợt để ý đến cánh tay của mình và chúng trông điên rồ đến thế nào khi đung đưa bên cạnh người.
"Chào," Cho nói hơn nín thở.
"Chào," Harry đáp lại.
Tụi nó nhìn vào nhau một lúc và Harry nói, "Ừm, er - chúng ta sẽ đi bây giờ chứ?"
"Ô, được..."
Hai đứa nhập vào dòng người đang được ra hiệu bởi thầy Filch, thỉnh thoảng bắt gặp cái nhìn của nhau và cười gượng, nhưng không hề nói chuyện với nhau. Harry thấy bớt căng thẳng khi tụi nó đi ra ngoài trời thoáng đãng, khám phá ra rằng sẽ dễ dàng hơn khi đi bên nhau trong yên lặng so với việc cứ đứng đó mà nhìn nhau lúng túng. Đó là một ngày trong lành, gió hiu hiu và khi chúng đi qua sân vận động Quidditch Harry thoáng thấy Ron và Ginny bay là là qua khán đài và cảm thấy một sự day dứt khủng khiếp rằng nó đã không ở đó với bọn họ.
"Bạn thực sự nhớ nó, phải không?" Cho nói.
Nó nhìn quanh và thấy cô bé đang nhìn mình.
"Ừ," Harry thở dài. "Mình rất nhớ."
"Có nhớ lần đầu tiên chúng mình đấu với nhau không, trong năm thứ ba ấy?" cô hỏi nó.
<
Trang:
[<] 1,
306,
307,[308],
309,
310,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):