r />
"Có thể nó hơi giống như một thứ bệnh," Hermione nói, trông rất lo âu khi Harry kể chuyện này cho cô bé và Ron. "Giống như bệnh sốt hay cái gì đó. Nó phải trở nên tồi tệ hơn trước khi khá lên."
"Những bài học với ông Snape đang làm cho nó tồi đi đấy," Harry nói dứt khoát. "Mình đang cảm thấy bệnh vì vết sẹo cứ đau và mình đã chán ngấy cứ phải đi xuống cái hành lang đó mỗi đêm." Nó xoa trán mình một cách tức giận. "Mình chỉ ước rằng cánh cửa đó mở ra, mình đã chán ngấy với việc cứ đứng mà nhìn vào nó - "
"Nghe không vui vẻ chút nào," Hermione sắc bén nói. "Thầy Dumbledore không muốn cậu có những giấc mơ về cái hành lang đó một chút nào, nếu không thầy đã không nhờ tới thầy Snape để dạy bạn thần chú Occlumency. Bạn phải học hành chăm chỉ hơn."
"Mình đang học đấy chứ!" Harry nói như bị chọc tức. "Cậu phải thử nó mới được - lão Snape cố gắng thâm nhập vào đầu cậu - cậu biết mà, đó không phải là một trò vui đâu!"
"Có lẽ là..." Ron nói chậm rãi.
"Có lẽ gì cơ?" Hermione cáu gắt.
"Có lẽ không phải lỗi của Harry khi cậu ấy không thể đóng ký ức của mình," Ron nói ủ ê.
"Ý cậu là gì?" Hermione hỏi.
"Để xem, có thể lão Snape không thực sự cố gắng giúp Harry..."
Harry và Hermione nhìn chằm chằm vào nó. Ron nhìn một cách u ám và đầy ý nghĩa từ người này đến người kia.
"Có thể," nó nói lần nữa, với giọng thấp hơn, "lão ta thực tế đang cố gắng mở ký ức của Harry rộng thêm một chút... để dễ dàng hơn cho Kẻ Mà Ai Cũng - "
"Đừng nói nữa, Ron," Hermione tức giận. "Đã bao nhiều lần rồi cậu nghi ngờ thầy Snape, và đã lần nào cậu đúng chưa? Thầy Dumbledore tin thầy ấy, thầy cũng làm việc cho Hội Huynh Đệ, đó là đủ rồi."
"Ông ta đã từng là Tử Thần Thực Tử," Ron nói ngang bướng. "Và chúng ta chưa hề nhìn thấy một chứng cứ nào nói rằng ông ta thực sự cải tà quy chánh."
"Thầy Dumbledore tin tưởng thầy ấy," Hermione lặp lại. "Và nếu chúng ta không thể tin thầy Dumbledore, chúng ta không thể tin một ai khác."
*
Với quá nhiều thứ phải lo lắng đến và quá nhiều thứ phải làm - một số lượng đáng kể bài tập về nhà mà học sinh năm thứ năm thường xuyên phải làm đến tận quá nửa đêm, những cuộc họp mặt bí mật của DA và những bài học đều đặn với thầy Snape - tháng giêng có vẻ trôi qua nhanh một cách đáng lo ngại. Trước khi Harry kịp nhận ra điều đó, tháng Hai đã tới, mang theo một khí hậu ẩm ướt hơn và ấm áp hơn cùng viễn cảnh về chuyến thăm làng Hogsmeade lần thứ hai trong năm học. Harry đã có rất ít thời gian để tán gẫu với Cho từ khi hai đứa đồng ý đi thăm ngôi làng cùng nhau, nhưng bất chợt nó thấy mình đối diện với ngày Valentine được giành toàn bộ bên cạnh cô bé.
Vào buổi sáng ngày mười bốn nó ăn mặc cẩn thận một cách đặc biệt. Nó và Ron đến ăn sáng đúng vào lúc những con cú chuyển thư đến. Hedwig không ở đó - không chỉ có Harry trông chờ nó - mà Hermione đang giật mạnh bức thư từ mỏ một con cú lạ màu nâu khi bọn trẻ ngồi xuống.
"Thật là đúng lúc! Nếu như nó không đến trong ngày hôm nay..." cô bé nói, hăm hở xé mở phong bì thư và kéo ra một mẩu giấy da nhỏ. Mắt của cô chạy từ trái sang phải khi cô đọc bức thư và một
Trang:
[<] 1,
305,
306,[307],
308,
309,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):