ớc việc cậu xuất hiện trước mọi người," Dean nói vào bữa ăn tối thứ hai, giọng nghe kinh hoàng.
Seamus đang xúc một mớ đùi và thịt gà bên cạnh Dean, nhưng Harry biết rằng nó vẫn đang nghe.
"Bạn làm đúng đó, Harry," Neville lên tiếng, nó ngồi ngay trước mặt Harry.
Neville trông khá là nhợt nhạt, nhưng vẫn tiếp tục một giọng nói thấp," Chắc hẳn là... khó khăn... nói về nó... đúng không? "
"Ừ," Harry lầm bầm," nhưng mà mọi người cũng phải biết hiện tại Voldemorts đã có thể làm được những gì, ha? "
"Ừ," Neville gật gù nói," và, cả những Tử-thần-thực-tử nữa... mọi người cần phải biết... "
Seamus đảo mắt nhìn quanh nhưng bất chợt gặp phải ánh mắt của Harry, nó mau chóng cúi xuống và ăn tiếp.
Lát sau, Dean, Seamus và Neville rời khỏi phòng chung, bỏ đi Harry và Hermione ở lại bàn đợi Ron, Ron đã bỏ cả bữa ăn tối để luyện tập Quidditch.
Cho Chang bước vào Đại sảnh với cô bạn Marietta.
Dạ dày của Harry lúc này đang đảo lộn tùng phèo, nhưng dù sao Cho Chang cũng không nhìn qua phía bàn Gryffindor, cô ngồi quay lưng lại với Harry.
"Oh, Mình quên hỏi bạn," Hermione vui vẻ nói, lướt mắt qua phía bàn của Ravenclaw," Cuộn hẹn của bạn với Cho thế nào rồi? Sao trở về sớm quá vậy? "
"Er... à, thì..." Harry ngập ngừng, kéo một đĩa bánh hấp đại hoàng (rhubarb crumble – ND) về phía mình," thất bại hoàn toàn, giờ bạn còn nói tới nữa. "
Và nó kể cho Hermione nghe cái gì đã xảy ra trong quán trà của bà Puddifoot
"... rồi thì," vài phút sau, khi những mẫu bánh cuối cùng cũng đã xơi hết, Harry kết thúc," cô ấy nhảy lên, ừ, và nói, "Gặp lại sau, Harry," rồi chạy ù khỏi chỗ!" Nó đặt thìa xuống và nhìn Hermione. "Mình muốn nói là, tất cả những chuyện đó có nghĩa là thế nào? Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Hermione nhìn lướt qua phía sau đầu Cho và nói trong tiếng thở dài.
"Ôi chao, Harry" cô nói buồn bã.
"Mình xin lỗi, nhưng mà bạn đã hơi không lịch thiệp rồi. "
"Mình á, không lịch thiệp?" Harry cảm thấy hơi bị xúc phạm.
"Phút đầu bọn mình đang tiến triển rất tốt, rồi phút sau cô ấy nói với mình chuyện Roger Davies yêu cầu cô ấy rời khởi đội Quidditch và cách cô ấy vẫn thường hẹn hò với Cedric tại cái quán trà ngớ ngẩn đó – Mình phải nghĩ về những chuyện đó thế nào đây? "
"Được rồi, bạn biết đấy," Hermione nói, với sự kiên nhẫn của người đang cố giải thích giải thích rằng một-cộng-một-bằng-hai cho một đứa trẻ mới chập chững biết đi và dễ bị xúc động," bạn đâu cần nói với cô ấy rằng bạn muốn gặp mình vào nửa chừng cuộc hẹn. "
"Nhưng, Nhưng," Harry lắp bắp," Nhưng - bạn nói mình gặp bạn lúc 12g và đi cùng với cô ấy, làm sao mình rủ được cô ấy đi mà không nói cho cô ấy biết hết? "
"Bạn nên nói với cô ấy khác cơ," Hermione nói, vẫn với cái thái độ kiên nhẫn đến đáng bực đó. "Đáng lẽ bạn phải nói là bạn khó chịu thật sự, nhưng mình đã bắt bạn hứa là phải đi cùng mình đến tiệm Ba-Cây-Chổi (Three Broomsticks), và bạn thật sự chẳng muốn đi tẹo nào, bạn muốn đi chơi cả ngày với cô ấy cơ, nhưng bạn nghĩ là dù sao bạn cũng phải gặp mình, và bạn mong sao cô ấy sẽ vui lòng, vui lòng đi với bạn và rất hy vọng là bạn sẽ mau chóng ra được khỏi nơi đó. <-:Nhớ kỹ nghe mấy anh-sk>Và bạn cũng có thể chỉ ra là bạn thấy mình xấu thế nào," Hermione nói thêm vào.
"Nhưng mình không nghĩ là bạn xấu," Harry sửng sốt nói.
Trang:
[<] 1,
315,
316,[317],
318,
319,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):