r />
Hermione cười.
"Harry, bạn còn tệ hơn Ron... ôi, không, không đâu," cô ấy thở dài, trong khi chính Ron đang đi cà nhắc vào đại sảnh, bùn rơi lộp độp và trông rất chi là gắt gỏng. "Thấy không - bạn làm Cho cảm thấy khó chịu khi khi bạn nói bạn sẽ gặp mình, vì vậy cô ấy sẽ cố làm bạn ghen tị. Đó là cách cô ấy thử xem bạn thích cô ấy như thế nào.
"Đó là những gì cô ấy đang làm sao? ", Harry hỏi lại, trong khi Ron gục xuống chiếc ghế dài trước mặt chúng và vơ tất cả các đĩa thức ăn trong tầm với.
"Chà, có phải là khỏe hơn nhiều không nếu cô ấy cứ hỏi thẳng là có phải mình thích cô ấy nhiều hơn bạn? "
"Những cô gái thường không hỏi những câu hỏi kiểu vậy đâu," Hermione nói.
"Ồ, nhưng mà nên hỏi!" Harry mạnh mẽ nói. Và rồi mình có thể nói ngay rằng mình mến cô ấy, và cô ấy cũng không cần tự gợi mối thương cảm về Cedric đã chết "
"Mình không nói là mọi thứ cô ấy làm đều có thể cảm nhận được đâu" Hermione nói, lúc đó Ginny đi vào, cũng lấm đầy bùn như Ron và trông cáu kỉnh không kém
"Mình chỉ đang cố làm cho bạn hiểu cô ấy đang cảm thấy như thế nào vào lúc này. "
"Bạn nên viết một quyển sách đi," Ron nói với Hermione khi đang cắt mấy miếng khoai tây," biên dịch những thứ điên rồ của con gái để bọn con trai có thể hiểu được. "
"Phải đó," Harry hưởng ứng nồng nhiệt
, nhìn qua bên bàn Ravenclaw. Cho vừa mới thức dậy, và, vẫn không nhìn qua nó, cô ấy đã rời khỏi Đại sảnh. Cảm thấy khá là thất vọng, nó quay lại với Ron và Ginny.
"Hây, tập Quidditch thế nào rồi? "
"Đúng là ác mộng," Ron nói bằng một giọng cau có.
"Oh, tiếp đi," Hermione nói, nhìn vào Ginny," Chị chắc không phải thế chứ - "
"Đúng là thế," Ginny nói."Thật là kinh khủng. Chị Angelina gần như phát khóc vào cuối buổi tập.
Sau bữa ăn tối, Ron và Ginny đứng lên đi tắm; Harry Và Hermione trở lại với căn phòng chung náo nhiệt nhà Gryffindor và một mớ bài tập thường ngày. Harry vật lộn với một biểu-đồ-sao mới của môn Thiên văn được chừng nửa giờ khi Fred và George đi lên.
"Ron và Ginny không ở đây sao?" Fred hỏi, vừa nhìn quanh vừa kéo ghế, và khi Harry lắc đầu, anh ta nói, "Tốt. Bọn anh đã xem chúng tập. Chúng sẽ bị đánh bại hoàn toàn. Chúng hoàn toàn là thứ bỏ đi nếu không có chúng ta."
"Ờ, nhưng mà Ginny cũng chơi đâu có tệ," George nói giọng công bằng, ngồi xuống cạnh Fred.
"Thật ra, anh không biết làm sao nó có thể chơi tốt như vậy, nhất là khi chúng ta chẳng bao giờ để nó chơi chung. "
"Cô bé đã đột nhập vào kho chổi trong vườn từ khi 6 tuổi và lần lượt thử từng chiếc chổi khi mấy anh đi vắng," Hermione nói từ sau đống sách Ngôn-ngữ-ma-thuật-cổ (Ancient Rune books) cao lênh nghênh.
"Oh," George thốt lên, có vẻ ấn tượng."Chà - điều đó đã giải thích tất cả. "
"Thế Ron đã chụp được quả nào chưa?" Hermione hỏi, nhòm qua đỉnh cuốn Mật-mã-và Dấu-tốc-ký ma-thuật
"À, nó có thể làm được nếu nó không nghĩ rằng có ai đó đang quan sát nó," Fred nói, nhắm mắt. "Như vậy tất cả những gì chúng ta phải làm là thứ bảy tới yêu cầu đám đông quay lưng lại và trò chuyện với nhau mỗi lần quả Quaffle bay đến phía cầu môn của Ron. "
Anh ấy đứng dậy lần nữa và di chuyển không ngừng tới cửa sổ, nhìn chằm chằm sang bãi đất tối tăm phía bên kia.
"Em biết đó, Quidditch gần như là thứ duy nhất ở nơi này đáng
Trang: [<] 1,316,317,[318],319,320,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):