The Soda Pop
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
rry. Chị ấy nói chị ấy biết anh ấy đang nghĩ vậy. "

Harry thích Angelina vì niềm tin mà cô ấy đặt vào Ron, nhưng lúc ấy nó cũng nghĩ là còn tốt hơn nếu đễ Ron rời khỏi đội.

Ron đã rời khỏi chỗ dàn đồng ca Slytherins đang oang oang hát "Weasley là Vua của chúng ta" với sự phấn kích mãnh liệt, giờ thì nhà Slytherins là ứng cử viên sáng giá của chức vô địch.

Fred và George thơ thẫn đi qua.

"Tui thậm thí chẳng còn tâm trí để trêu chọc nó nữa," Fred nói, nhìn qua dáng vẻ suy sụp của Ron. "Nhớ coi... khi nó chụp hụt quả thứ 14- "

Tay nó chuyển động loạn xạ cứ như một con chó bơi ở tư thế thẳng đứng.

"- rồi, tui sẽ nhớ cho mấy bữa tiệc, eh? "

Ron tự kéo mình lên giường không lâu sau tất cả chuyện này. Tôn trọng tình cảm của bạn, Harry chờ một lát trước đi lên phòng ngủ, để Ron có thể giả vờ như đã ngủ nếu nó muốn. Khi chắc là đã đủ, Harry cuối cùng cũng bước vào phòng, Ron đang ngáy hơi to hơn mức bình thường.

Harry leo lên giường, nghĩ về trận đấu. Nó đã vô cùng chán nản khi đứng xem ngoài đường biên. Harry khá là ấn tượng bởi màn trình diễn của Ginny nhưng nó biết nếu nó được chơi thì nó có thể đã bắt được quả Snitch sớm hơn... Đã có lúc nó lượn lờ gần mắt cá của Kirke; nếu Ginny đừng do dự, thì cô bé có thể đã kiếm được một trận thắng cho Gryffindor.

Giáo sư Umbridge đang ngồi dưới Harry và Hermione vài hàng ghế. Một lần hoặc hai lần bà đã ngồi xổm lên ghế ngó Harry, cái miệng cóc mở to và trệ xuống mà Harry nghĩ là bà ta đang cười đắc thắng. Ký ức đó làm cho nó cảm thấy tức giận tưởng như ngọn lửa trong đêm.

Tuy nhiên it phút sau, nó nhớ rằng nó phải loại hết mấy cảm nghĩ này ra khỏi đầu trước khi đi ngủ, như là thầy Snape đã bảo nó cuối mỗi tiết học Occlumency (Giữ Tâm Trí).

Harry đã cố một hay hai lần, nhưng những ý nghĩ về thầy Snape thêm vào với bà Umbridge đơn thuần làm nó tăng thêm cảm giác căm thù, và nó thấy mình càng tập trung nghĩ về việc mình đã ghét hai người này như thế nào. Từ từ, mấy tiếng ngáy của Ron cũng nhỏ đi, dần được thay bởi âm thanh của hơi thở sâu và chậm.

Mất một lúc sau Harry mới ngủ được; thân thể của nó đã mỏi nhừ, nhưng lâu sau đầu óc của nó mới nghỉ ngơi được. Nó mơ rằng Neville và Giáo sư Sprout đang nhảy điệu vanxơ xung quanh phòng Yêu cầu (Requirement Room) trong khi Giáo sư McGonagall chơi kèn túi.

Nó vui vẻ ngồi xem họ một lúc, rồi quyết định đi tìm những thành viên khác của DA 0.

Nhưng khi nó rời khỏi phòng, đối mặt với nó, không phải là tấm thảm thêu Barnabas-điên-khùng, mà là một ngọn đuốc đang cháy trên bức tường đá. Harry quay đầu về qua trái. Tại đó, ở xa cuối con đường Không-cửa-sổ là một cái cửa trơn tru, màu đen.

Nó đi về phía đó với sự kích động trào dâng. Nó có một cảm giác rất lạ là rồi cuối cùng nó sẽ gặp may mắn, và nó tìm cách mở cánh cửa... Nó chỉ còn cách nó vài foot, và khoái trá nhìn một dải sáng màu xanh nhạt phía bên phải… cánh cửa hé mở... Nó đưa tay đẩy cửa mở rộng và...

on gáy ầm ĩ, kèn kẹt và Harry choàng tỉnh với cánh tay phải đang đưa ra trước trong bóng tối, để mở một cái cửa cách xa hàng trăm dặm. Nó hạ tay xuống với một cảm giác trộn lẫn sự chán nản và tội lỗi. Nó biết rằng nó không nên xem xét cánh cửa, nhưng cảm giác mải mê tò mò về cái gì phía sau cánh cửa cũng không làm cho nó đỡ cảm thấy bực mình với Ron... Phải chi Ron nán chỉ vài phút n

Trang: [<] 1,318,319,[320],321,322,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):