Polly po-cket
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
chặn lại bởi một mái tóc bù xù rậm rạp. Hermione quăng mình tới ghì chặt cậu đến mức có thể ép dẹt cậu lại, còn con cú nhỏ bé của Ron, con Pigwidgeon, bay lượn vòng thích thú trên đầu hai đứa.

HARRY! Ron, cậu ta ở đây! Chúng tớ đã không nghe thấy cậu đến! Ôi, cậu có khoẻ không? Cậu ổn chứ? Cậu có giận bọn tớ không? Tớ cá là cậu giận, tớ biết là các lá thư của bọn tớ chẳng có ích gì cả - nhưng chúng tớ không thể nói cho cậu điều gì cả, cụ Dumbledore bắt chúng tớ phải thề là không được nói, chúng tớ có rất nhiều điều để nói với cậu, và cậu cũng có nhiều điều để kể cho bọn tớ - bọn Dementors! Khi chúng tớ nghe thấy – và bộ Pháp thuật cũng nghe thấy – bọn họ thật là quá đáng, tớ đã kiểm tra tất cả rồi, bọn họ không thể đuổi cậu ra khỏi trường được, hộ không có quyền, có một điều khoản trong Luật về hạn chế sử dụng pháp thuật với các phù thuỷ chưa đến tuổi quy định rõ được phép sử dụng phép thuật trong trường hợp tính mạng bị đe doạ

Để cậu ấy thở đã, Hermione, Ron nói, và nhe răng cười trong khi cậu đóng cánh cửa đằng sau Harry. Ron có vẻ đã cao thêm vài inchs 1 trong một tháng bọn trẻ không gặp nhau, khiến cho cậu trông càng cao và người lớn hơn bao giờ hết, bất chấp cái mũi dài, mái tóc đỏ rực và những nốt tàn nhang vẫn không thay đổi.

Vẫn còn mừng rỡ, Hermione buông Harry ra, nhưng trước khi cô bé có thể nói thêm gì, bỗng có một âm thanh the thé và một vật gì đó mầu trắng bay liệng từ trên đỉnh cái tủ màu sẫm và đậu xuống vai của Harrys.

Hedwig!

Con cú trắng mổ mổ cái mỏ và rỉa tai cậu bé một cách trìu mến khi Harry vuốt ve bộ lông của nó.

Nó đang ở trong tình trạng rất tốt, Ron nói. Nó đã mổ chúng tớ gần chết khi nó mang cho bọn mình lá thư cuối cùng của cậu, nhìn xem này -

Ron chỉ cho Harry xem ngón tay trỏ của tay phải, tuy đã được băng bó nhưng vẫn thấy rõ là đã bị cắt rất sâu.

Ôi trời, Harry nói. Tớ xin lỗi, nhưng tớ muốn có lời giải thích, các cậu biết đấy -

Chúng tớ sẽ giải thích cho cậu, Harry ạ, Ron nói. Hermione đang rất bực mình, cô ấy nhắc đi nhắc lại là cậu có thể sẽ làm điều gì đó ngu ngốc nếu như cậu bị mắc kẹt một mình mà không nhận được thông tin gì, nhưng cụ Dumbledore đã buộc chúng tớ -

- thề là không được nói gì với tớ đúng không, Harry nói. Hermione đã nói cho tớ biết điều đó rồi.

Được sưởi ấm bởi cái nhìn quan tâm của hai người bạn tốt nhất, cái hố lạnh lẽo băng giá trong dạ dầy cậu bé được xua tan đi. Bất thình lình – sau khi bày tỏ sự vui mừng được nhìn thấy nhau sau một tháng dài — cậu cảm thấy muốn Ron và Hermione để cậu một mình.

Có một sự im lặng không tự nhiên, trong khi Harry máy móc vuốt ve con Hedwig và không nhìn ai cả.

Cụ Dumbledore nghĩ rằng đó là hành động tốt nhất, Hermione nói gần như nín thở

Phải, Harry nói. Cậu nhận thấy hai tay của cô bé đang nghịch nghịch những vệt lằn trên mỏ của con Hedwigs và nhận ra rằng cậu không cảm thấy buồn lắm.

Tớ đã nghĩ là cậu sẽ an toàn khi sống cùng dân Muggles - Ron bắt đầu.

Cái gì cơ? Harry nói, và nhướn lông mày lên. Các cậu đã bao giờ bị bọn Dementors tấn công trong mùa hè này chưa?

Chưa, - nhưng chính vì thế mà tất cả mọi thành viên của huynh đệ Phượng Hoàng theo sau cậu mọi nơi mọi lúc -

Harry cảm thấy như bị một cú đấm vào bụng như thể cậu vừa bước hụt một bậc cầu thang gác. Ngh

Trang: [<] 1,32,33,[34],35,36,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):