XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ĩa là tất cả mọi người đều biết cậu được theo dõi, ngoại trừ cậu.

Làm tốt quá nhỉ? Harry nói, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không thay đổi. Tớ phải tự chăm sóc bản thân chứ, có phải không?

Cụ ấy rất giận dữ, Hermione nói với giọng rất khiếp sợ. Cụ Dumbledore ấy mà. Chúng tớ đã nhìn thấy cụ. Khi cụ phát hiện có Mundungus đã rời bỏ vị trí trước khi phiên trực kết thúc. Trông cụ thật là đáng sợ.

Tốt, tớ vui mừng vì ông ta đã rời bỏ vị trí, Harry nói một cách lạnh lùng. Nếu không như vậy, tớ sẽ không làm bất kỳ phép thuật nào và cụ Dumbledore chắc chắn sẽ để tớ tại Privet Drive suốt mùa hè.

Cậu không lo lắng về nhừng lời buộc tội của Bộ Pháp thuật à? Hermione nói khẽ.

Không, Harry nói dối một cách bướng bỉnh. Cậu tách ra khỏi hai đứa, nhìn quanh cùng với con cú Hedwig đang rúc mình thoả mãn trên vai, nhưng căn phòng xem chừng khó có thể làm cho tinh thần cậu khá lên được. Nó thật là ẩm thấp và tối tăm. Một tấm vải trơn căng ra trong một cái khung nhỏ cầu kỳ là món đồ trang trí duy nhất xoá bớt cảm giác trơ trọi của các bức tường bị long tróc, và khi Harry đi ngang qua khung nhỏ đó, cậu thoáng nghĩ là cậu nghe thấy một ai đó không nhìn thấy được, đang nói.

Thế tại sao cụ Dumbledore lại muốn giấu tớ trong bóng tối?

Harry hỏi, trong khi vẫn cố gắng giữ cho giọng nói bình thường. Cậu đã hỏi chưa?

Cậu tình cờ nhìn vào hai người và bắt gặp họ đang trao đổi một cái nhìn cho thấy họ nghĩ rằng cậu đang xử sự theo cách mà họ sợ cậu sẽ làm. Điều này không cải thiện được tâm trạng của cậu chút nào cả.

Chúng tớ nói với cụ Dumbledore là chúng tớ muốn nói cho cậu biết điều gì đang xảy ra, Ron nói. Chúng tớ đã nói. Nhung cụ Dumbledore lúc này thực sự rất bận, chúng tớ chỉ gặp cụ có hai lần từ khi bọn tớ đến đây và cụ cũng không có nhiều thời gian, cụ bắt chúng tớ thề không được nói với cậu những điều quan trọng bởi nếu chúng tớ viết thư, những con cú mang thư có thể bị chặn lại.

Cụ Dumbledore vẫn có thể thông báo cho tớ bằng cách khác nếu cụ ấy muốn, Harry nói ngắn gọn. Cậu đừng có mà nói với tớ là cụ Dumbledore không biết cách gửi thư không dùng cú đấy nhé.

Hermione liếc nhìn Ron và sau đó nói, Tớ cũng nghi vậy. Nhưng cụ Dumbledore không muốn cậu biết gì hết cả.

Có thể cụ nghĩ là tớ không thể tin tưởng được, Harry nói, và quan sát phản ứng của hai đứa.

Đừng có phóng đại lên như vậy, Ron nói một cách lúng túng.

Hoặc là tớ không thể tự chăm sóc bản thân tớ.

Dĩ nhiên là cụ Dumbledore không nghĩ như thế Hermione nói đầy băn khoăn.

Thế làm thế quái nào mà tớ phải ở lại nhà Dursleys trong khi hai đứa bọn cậu lại được tham gia vào tất cả những gì đang xảy ra ở đây? Harry nói, từ ngữ tuôn trào lộn xộn, giọng của cậu trở nên to hơn. Làm thế nào mà các cậu lại được phép biết tất cả những gì đang xảy ra?

Chúng tớ không được phép Ron cắt ngang. Mẹ không để chúng tớ lại gần các cuộc họp, mẹ nói là chúng tớ còn quá nhỏ -

Nhưng trước khi cậu biết được điều đó, Harry đã la to.

Vậy là cậu đã không tham gia vào các cuộc họp, tuyệt quá nhỉ! Nhưng cậu đã ở đây có phải không? Các cậu cùng với nhau! Còn tớ, tớ đã kẹt tại nhà Dursleys trong một tháng! Những gì tớ đã phải chịu đựng vượt quá bất cứ thứ gì các cậu đã trải qua và cụ Dumbledore biết điều đó – Ai đã cứu h

Trang: [<] 1,33,34,[35],36,37,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):