tường thuật lại cuộc họp tối nay mà thôi."
"Cô Edgecombe." Umbridge nói ngay lập tức. "nói cho chúng ta biết những cuộc họp này đã kéo dài trong bao lâu, cưng. Con chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu, ta chắc chắn rằng những cái nốt đó sẽ không trở nên tệ hơn đâu. Có phải những cuộc họp này đã diễn ra đều đặn sáu tháng qua không?"
Harry thấy một cảm giác hẫng hụt khủng khiếp trong bụng nó. Chính là cái đó, chúng đã đánh trúng vào đường cùng với bằng chứng sắt đá, ngay cả cụ Dumbledore cũng không thể thoái thác sang một bên.
"Chỉ cần gật đầu hay lắc đầu thôi, cưng." Umbridge nói ngọt ngào với Marietta. "Nói đi nào cưng, nó sẽ không kích hoạt cái bùa đâu."
Tất cả mọi nguời trong căn phòng đều nhìn chăm chú lên khuôn mặt Marietta. Chỉ duy nhất đôi mắt cô bé hiện ra giữa chiếc áo choàng được kéo lên và viền tóc xoăn. Có lẽ đó là do ánh sáng ngọn lửa, nhưng đôi mắt cô bé trông ngây dại một cách kỳ quặc. Và sau đó - với sự sửng sốt tuyệt đối của Harry - Marietta lắc đầu.
Umbridge liếc nhanh tới Fudge, rồi nhìn lại Marietta.
"Ta nghĩ con không hiểu câu hỏi, phải không, cưng? Ta đang hỏi là liệu con có đi đến những buổi họp trong sáu tháng gần đây không? Con đã đi, phải không?"
Một lần nữa, Marietta lắc đầu.
"Con lắc đầu với ý gì hả, cưng?" Umbridge gắt gỏng hỏi.
"Tôi nghĩ là ý nghĩa của trò ấy khá là rõ ràng." Giáo sư McGonagall nói khắc nghiệt. "Không hề có một cuộc họp bí mật nào trong vòng sáu tháng qua. Phải không, cô Edgecombe?"
Marietta gật đầu.
"Nhưng có một buổi họp tối nay!" Umbridge tức giận nói. "Có một buổi họp tối nay, Cô Edgecombe, cô đã nói với tôi như vậy, trong Căn phòng Yêu cầu! Và Potter là đứa cầm đầu, phải không, Potter đã thành lập nó, Potter - vì sao cô lắc đầu hả, cô gái?"
"Ừm, thường thì khi một người lắc đầu," Giáo sư McGonagall lạnh lùng nói. "họ có ý là "không"; vậy thì trừ khi Cô Edgecombe đang sử dụng một loại ngôn ngữ ký hiệu con người chưa biết đến - "
Giáo sư Umbridge tóm lấy Marietta, quay cô bé lại đối mặt với bà và bắt đầu lay cô bé rất mạnh. Một nửa giây sau Dumbledore đứng dậy, cây đũa phép của cụ giơ lên; Kingsley tiến tới phía trước và Umbridge nhảy lùi lại khỏi Marietta, vẫy vẫy tay trong không trung như thể chúng vừa bị đốt cháy.
"Tôi không thể cho phép giao sư cư xử thô bạo với học sinh của tôi, Dolores." Cụ Dumbledore nói và, lần đầu tiên, cụ thực sự trông rất tức giận.
"Hãy bình tĩnh lại đi, Bà Umbridge." Kingsley nói trong giọng chậm rãi và sâu thẳm của ông. "Bà không muốn gặp phiền phức chứ."
"Không." Umbridge nói không kịp thở, nhìn lên hình dáng mạnh mẽ của Kingsley. "Ý tôi là, đúng - ông nói đúng, Shacklebolt - Tôi- Tôi đã mất bình tĩnh."
Marietta đang đứng đúng nơi Umbridge vừa thả cô ra. Cô bé dường như chẳng hề lo sợ vì sự tấn công bất ngờ của Umbridge, cũng không yên lòng vì được thả ra; cô vẫn giữ chặt áo choàng lên tới tận đôi mắt ngây dại và nhìn chằm chằm về phía trước.
Một sự nghi ngờ bất chợt, nối với lời thì thầm của Kingsley và thứ nó đã cảm thấy bắn qua người, xuất hiện trong đầu Harry.
"Dolores." Fudge nói, với không khí cố gắng giải quyết việc gì đó cho dứt khoát, "cuộc họp tối này - cái mà chúng ta biết chắc chắn rằng đã diễn ra -"
"Vâng," Umbridge nói, bình tĩnh lại. "Vâng....ừh...cô Edgecombe đã cảnh báo với tôi và tôi tới tầng bảy ngay lập tức, đ
Trang:
[<] 1,
340,
341,[342],
343,
344,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):