Insane
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
g. "Weasley, cậu đã ghi hết xuống chưa, mọi thứ ông ấy nói, lời nhận tội, đã có hết chưa?"

"Rồi ạ, thưa ngài, tôi nghĩ là đủ tất cả, thưa ngài!" Percy háo hức nói, mũi nó dính lấm chấm mực từ tốc độ ghi chép của nó.

"Phần ông ta cố gắng xây dựng quân đội chống lại Bộ Pháp thuật và làm việc để tôi bị mất ổn định?"

"Vâng, thưa ngài, có hết rồi ạ, đủ rồi ạ!" Percy nói, đọc lướt qua những lời ghi chép một cách thích thú.

"Tốt lắm." Fudge nói, khuôn mặt giờ rạng lên vì vui sướng. "Sao lại một bản nữa, Weasley, và gửi một bản tới tờ Nhật Báo Tiên Tri ngay lập tức. Nếu chúng ta gửi một con cú nhanh thì chúng ta có thể cho xuất bản vào sáng mai!" Percy lao ra khỏi phòng, đóng sầm cánh cửa lại sau lưng, và Fudge quay lại nhìn cụ Dumbledore. "Giờ ông sẽ được hộ tống tới Bộ Pháp thuật, nơi ông sẽ chính thức bị buộc tội, và sau đó sẽ được gửi tới Azkaban đợi cho đến phiên toà xử!"

"Àh," Cụ Dumbledore nói hoà nhã. "Vâng, vâng, tôi nghĩ chúng ta có thể làm nó hơi có chút trục trặc."

"Trục trặc?" Fudge nói, giọng vẫn rộn ràng cùng sự vui sướng. "Tôi không thấy trục trặc nào cả, Dumbledore!"

"Ờh" Cụ Dumbledore biện hộ. "Tôi sợ là tôi thấy có."

"Ồ, thật chứ?"

"Thôi được - hình như ngài chỉ dốc sức dưới ảo tưởng ám ảnh rằng tôi sẽ - nói thế nào nhỉ? - đi một cách im lặng. Tôi sợ rằng tôi sẽ hoàn toàn không đi yên lặng đâu, Cornelius. Tôi hoàn toàn không có ý định được gửi tới Azkaban. Tất nhiên là tôi có thể trốn thoát - nhưng thật là phí thời gian, và thực sự thì tôi có thể nghĩ ra hàng đống thứ tôi nên làm hơn."

Khuôn mặt Umbridge trở nên đỏ dần lên; bà ta nhìn như thể đang bị đổ đầy nước nóng. Fudge nhìn chằm chằm vào Dumbledore với một nét mặt rất ngu ngốc; như là ông ta vừa bị đánh bật tình bởi một cú đấm bất ngờ và không thể tin được nó đã xảy ra. Ông phát ra một tiếng nghẹt mũi nhỏ, sau đó nhìn quanh vào Kingsley và người đàn ông cùng mái tóc xám ngắn, người duy nhất trong căn phòng vẫn hoàn toàn im lặng cho tới nay. Người đó gật đầu bảo đảm với Fudge và tiến về phía trước một chút, tách ra khỏi bức tường. Harry nhìn thấy tay ông ta giãn ra, hầu như là tình cờ, về phía túi áo.

"Đừng có ngốc thế, Dawlish." Dumbledore nói nhẹ nhàng. "Ta chắc chắc rằng cậu là một Thần Sáng xuất sắc - Ta vừa nhớ ra cậu đã đạt được điểm "Oustanding" (Nổi bật) trong tất cả các kỳ kiểm tra thường đẳng - nhưng nếu cậu cố gắng để - ờ - đưa ta đi bằng vũ lực, thì ta sẽ phải làm đau cậu đấy."

Người đàn ông tên Dawlish nháy mắt khá ngu ngốc. Ông ta lại nhìn vào Fudge, nhưng lần này dường như đang hi vọng cho một manh mối làm gì tiếp theo.

"Vậy thì." Fudge cười khẩy, bình tĩnh lại. "Ông định đơn phương độc mã đánh lại Dawlish, Shacklebolt, Dolores và cả tôi nữa sao, Dumbledore?"

"Ồh, không." Dumbledore mỉm cười nói. "không trừ khi ông quá ngu ngốc để bắt tôi phải làm như vậy."

"Ngài ấy sẽ không đơn phương độc mã đâu!" Giáo sư McGonagall nói to, thọc tay vào túi.

"Ồ ông ấy sẽ đấy, Minerva!" Dumbledore nói mạnh mẽ. "Hogwarts cần giáo sư!"

"Vớ vẩn đủ rồi đấy!" Fudge nói, lôi cây đũa phép ra. "Dawlissh! Shacklebolt! Bắt lấy ông ta!"

Một làn ánh sáng mờ bạc loé lên quanh căn phòng; có một tiếng nổ vang như của tiếng súng và nền nhà rung lên; một bàn tay tóm lấy cổ Harry và đè nó xuống nền nhà khi ánh sáng mờ bạc thứ hai biến mất; vài b

Trang: [<] 1,342,343,[344],345,346,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):