XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
g nhà Gryffindor. Thậm chí Hermione cũng len qua đám đông náo nhiệt để đến chúc mừng chúng.

“Những quả pháo đó tuyệt quá.” Cô bé nói với vẻ thán phục.

“Cám ơn,” George nói, nhìn ngạc nhiên với vẻ hài lòng, “Đó là Đại Bác Cháy Weasley". Chỉ có điều là, bọn anh đã dùng sạch cả kho dự trữ rồi, và lại phải bắt đầu từ tay trắng.”

“Dù vậy thì nó vẫn đáng mà,” Fred nói. “Nếu em muốn có tên trong danh sách đợi, Hermione à, thì một hộp Lửa Thường giá năm Galleon và hai mươi cho Sự Bùng Cháy Thượng Hạng…”

Hermione trở lại bàn, nơi Harry và Ron đang ngồi nhìn chằm chằm vào cái túi sách của chúng như thể hy vọng rằng cái đống bài tập về nhà kia sẽ tự chuyển động và bắt đầu tự làm lấy.

“Vì sao mà chúng ta không nghỉ một đêm nào?” Hermione vui vẻ nói, khi một quả hoả tiễn Weasley với cái đuôi bạc bắn vụt qua cửa sổ. “Dù sao thì kỳ Phục sinh sẽ bắt đầu vào Thứ Sáu, chúng mình còn nhiều thời gian mà.”

“Bạn thấy thế là ổn là?” Ron hỏi, nhìn cô bé với vẻ không tin nổi.

“Bây giờ nếu như bạn muốn đề cập đến,” Hermione nói, “bạn biết không… mình nghĩ rằng mình đang có một chút mầm mống… nổi loạn.”

Harry vẫn còn nghe thấy những tiếng gầm từ phía xa của những quả pháo còn sót lại khi nó và Ron lên giường một giờ sao, và khi nó thay đồ thì một quầng sáng vút qua tháp, vẫn còn hiện rõ thành một chữ “FOO”.

Nó leo lên giường, ngáp dài. Khi nó tháo kính ra, những quả pháo thỉnh thoảng lại vút qua cửa sổ trở nên mờ ảo, nhìn như những đám mây sáng, xinh đẹp và bí ẩn trong màn trời đêm huyền ảo. Nó trở mình, tự hỏi xem Umbridge đang cảm thấy gì trong ngày đầu tiên đảm nhận chức vụ của cụ Dumbledore, và bây giờ ông Fudge đang phản ứng thế nào khi ông ta biết cả trường đã trải qua gần hết ngày trong tình trạng hỗn loạn. Tự mỉm cười với chính mình, Harry nhắm mắt lại…

Nhưng tiếng hú và gầm của những quả pháo còn sót có vẻ như dạt xa dần… hoặc có thể đơn giản là nó đang cách chúng quá xa…

Nó ngã đúng ngay vào hành lang dẫn đến Cục Những Điều Huyền Bí. Nó chạy vội đến cánh cửa đen đó… mở ra… mở ra nào…

Nó mở ra rồi. Nó đi vào căn phòng tròn đầy cửa… nó băng qua… đặt tay lên một cánh cửa trong những cái giống y nhau này, và nó mở vào trong.

Bây giờ thì nó đang đang ở trong một căn phòng dài, hình chữ nhật đầy những món đồ kim khí kỳ lạ đang lách cách. Có những đốm sáng lấp lánh trên tường, nhưng nó không dừng lại để nhìn kỹ… nó phải tiếp tục…

Lại có một cánh cửa cuối phía xa kia… và cánh cửa này lại cũng mở bung ra khi nó chạm vào…

Và bây giờ nó đang ở trong một căn phòng sáng lờ mờ, cao và rộng như một nhà thờ, đầy những hàng và hàng kệ cao chót vót, mỗi cái chất đầy những quả cầu thuỷ tinh nhỏ, đầy bụi… bây giờ thì tim Harry đang đập nhanh vì khích động… nó biết nơi để đi rồi… nó chạy nhanh đến, nhưng bước chân của nó không phát ra tiếng động nào trong căn phòng rộng và vắng vẻ này…

Có một cái gì đó mà nó rất, rất rất muốn…

Nó muốn một cái gì đó… hoặc ai khác muốn…

Vết sẹo của nó đau nhức…

BANG!

Harry tỉnh lại ngay, bối rối và giận dữ. Căn phòng ký túc xá tối om đang đầy những tràng cười.

“Hay thật!” Seamus nói, bóng nó đang rọi lên cửa sổ. “Mình nghĩ là một trong quầng pháo bông ấy đã chạm phải một trá

Trang: [<] 1,350,351,[352],353,354,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):