Old school Easter eggs.
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
.

Ờ… phải… tốt thôi, nó nói. Mình có đủ thứ phải lo rồi.

Hãy đi mà lo việc của cậu đi! Cho tức giận nói, quay gót hiên ngang bước đi.

Vô cùng cáu kỉnh, Harry đi xuống cầu thang đến gian hầm của thầy Snape và mặc dù nó biết từ kinh nghiệm của mình là thầy Snape có thể dễ dàng xuyên qua đầu óc nó nếu như nó đến đó với tâm trạng tức giận và bực bội, nhưng nó chẳng làm được gì ngoài chuyện nghĩ đến một số điều nó nên nói với Cho về Marietta trước khi nó đến cửa của gian hầm.

Trò đến muộn, Potter, thầy Snape lạng lùng nói khi Harry đóng cánh của đằng sau nó.

Thầy Snape đang đứng quay lưng lại với nó, như thường lệ đang lấy những ý nghĩ của thầy ra và đặt chúng rất cẩn thận vào cái Chậu Tưởng Ký của cụ Dumbledores. Thầy thả sợi bạc cuối cùng vào cái chậu đá và quay mặt lại với Harry.

Thế nào, thầy nói. Trò đã luyện tập chưa?

Rồi ạ, Harry nói dối, và nhìn hết sức chăm chú và một cái chân bàn của thầy Snape.

Tốt lắm, chúng ta sẽ biết điều này ngay thôi? thầy Snape êm ái nói. Rút đũa ra, Potter.

Harry đứng vào vị trí như thường lệ của nó, đối mặt với thầy Snape qua cái bàn. Trái tim nó đập nhanh vì sự giận dữ với Cho và nỗi lo lắng về việc thầy Snape sẽ rút được bao nhiêu ý nghĩ từ đầu óc nó.

Đếm đến ba đi, thầy Snape lười biếng nói. Một - hai -

Cửa phòng thầy Snape thình lình mở ra và thằng Draco Malfoy bước vào.

Giáo sư Snape, thưa thầy - ồ - xin lỗi -

Thằng Malfoy nhìn thầy Snape và Harry với vẻ ngạc nhiên.

Không có gì đâu, Draco, thầy Snape nói và hạ cây đũa phép xuống. Trò Potter ở đây để bồi dưỡng thêm về môn Độc Dược.

Harry không nhìn thấy cái nhìn hân hoan vui sướng như thế của thằng Malfoy kể từ khi bà Umbridge xới tung mọi thứ lên để kiểm tra bác Hagrid.

Em không biết, nó nói, liếc nhìn Harry đểu cáng, Harry biết mặt mình đang nóng bừng. Nó có thể trả bất cứ giá nào để gào lên sự thật với thằng Malfoy - hoặc, tốt hơn, là tấn công nó bằng một lời nguyền.

Thôi được, Draco, có chuyện gì vậy? thầy Snape hỏi.

Đó là giáo sư Umbridge, thưa thầy – cô ấy cầy sự giúp đỡ của thầy, thằng Malfoy nói.

Người ta đã tìm thấy Montague, thưa thầy, nó nhẩy vào một cái bồn cầu ở tầng tư.

Làm sao mà nó lại vào trong đó được? thầy Snape chất vấn.

Em không biết, thưa thầy, nó rất bối rối.

Rất tốt, rất tốt. Trò Potter, thầy Snape nói, chúng ta sẽ học tiếp bài này vào tối mai.

Thầy quay đi và chạy khỏi văn phòng của thầy Snape. Malfoy sủa theo nó, Bồi dưỡng môn Độc dược hả? từ phía sau thầy Snape trước khi chạy theo ông ta.

Sôi sùng sục lên vì tức giận, Harry nhét cây đũa phép trở vô áo choàng và chuẩn bị rời khỏi phòng. Ít nhất nó được thêm hai mươi tư tiếng đồng hồ nữa để luyện tập; nó biết là nó cần cảm thấy vui sướng vì đã thoát nạn trong gang tấc, mặc dù thật khó tiêu hoá nổi việc thằng Malfoy sẽ kể khắp trường là nó cần phải bồi dưỡng thêm môn Độc Dược.

Nó đã đến bên cánh cửa văn phòng thì chợt nhìn thấy nó: một vùng ánh sáng bạc đang nhảy nhót trên khung cửa ra vào. Nó dừng lại và đứng nhìn nó, nó nhắc nhở đến điều gì đó… và rồi nó nhớ ra: nó giống như ánh sáng mà nó nhìn thấy trong giấc mơ đêm qua, ánh sáng trong gian phòng thứu hai mà nó đi qua trên đường đến Gian Phòng Những Điều Huyền Bí.



Trang: [<] 1,352,353,[354],355,356,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):