Duck hunt
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
Nó quay lại. Ánh sáng đó phát ra từ cái Chậu Tưởng Ký đặt trên bàn thầy Snape. Đám mầu trắng bạc đang dập dờn khuấy lộn trong đó. Những ý nghĩ của thầy Snape… những thứ mà thầy không muốn Harry nhìn thấy nếu nó đột nhiên phá vớ được sự phòng thủ của thầy…

Harry nhìn chằm chằm vào cái Chậu Tưởng Ký, sự tò mò thiêu đốt cậu… có cái gì mà thầy Snape lại muốn giấu Harry?

Những ánh sáng bạc nhảy nhót trên bức tường… Harry tiến hai bước về phía cái bàn, nó nghĩ rất lung. Nó có thể là những thông tin về Gian Phòng Những Điều Huyền Bí mà thầy Snape cương quyết không cho nó biết không?

Harry nhìn ra sau vai, bây giờ trái tim nó đập thình thịch nặng nề và nhanh hơn bao giừo hết. Thầy Snape sẽ mất bao lâu để giải thoát thằng Montague ra khỏi cái bồn cầu đó? Liệu thầy có trở về thẳng đây không, hay thầy sẽ đưa thằng Montague đến bệnh xá? Giả thiết sau có vẻ chắc chắn hơn… thằng Montague là đội trưởng của đội Quidditch nhà Slytherin, thầy Snape sẽ muốn đảm bảo là nó không bị sao hết.

Harry đi thêm vài bước còn lại về phía cái Chậu Tưởng Ký và nhìn sâu vào trong đó. Nó ngập ngừng, nghe ngóng cuối cùng lại rút cây đũa phép ra. Văn phòng và hành lang phía trên hoàn toàn yên tĩnh. Nó dùng cây đũa phép chọc nhẹ vào cái đám trong Chậu Tưởng Ký.

Cái đám mây bạc trong đó bắt đầu khuấy lộn rất nhanh. Harry ngả người vào trong và nhìn thấy nó trở nên trong suốt. Một lần nữa, nó nhìn vào một gian phòng như thể nhìn từ một cửa sổ tròn… và, trừ phi nó nhầm lẫn, nó đang nhìn vào gian Đại Sảnh.

Hơi thở của nó đang làm mờ những ý nghĩ của thầy Snapes… đầu của nó ong ong… thật là điên rồ nếu nó làm cái điều rất đáng thèm muốn này… nó đang run lên… thầy Snape có thể trở về bất kỳ lúc nào… nhưng Harry nghĩ về nỗi tức giận của Cho, về khuôn mặt chế giễu của thằng Malfoy, và sự can đảm liều lĩnh tóm lấy nó.

He hít một hơi và nhúng hẳn khôn mặt vào vùng ý nghĩ của thầy Snape. Ngay lập tức sàn nhà văn phòng trở nên chao đảo, làm cho đầu Harry nghiêng hẳn vào cái Chậu Tưởng Ký…

Cậu rơi qua một màn đen lặnh buốt, nó quay cuồng khi cậu đi qua , và sau đó -

Cậu đang đứng giữa gian Đại Sảnh, nhưng không hề có bốn cái bàn của bốn nhà. Thay vào đó là hơn trăm cái bàn nhỏ hơn, cùng ngoảnh theo một hướng, mỗi bản có một học sinh đang ngồi, đầu cúi thấp, đang cắm cúi viết trên cuộn giấy da. m thanh duy nhất là tiếng cào cào của cây viết lông và thỉnh thoảng có những tiếng sột soạt khi có học sinh nào đó sửa cuộn giấy. Rõ ràng đó là một tiết kiểm tra.

Ánh mặt trởi chiếu qua các ô cửa sổ cao lên những cái đầu đang cúi thấp, soi sáng rõ những mái tóc hạt dẻ, đồng và mầu vàng trong ánh sáng rực rỡ. Harry cẩn thận nhìn quanh. Thầy Snape phải ở đâu đó quanh đây… đây là ký ức của thầy…

Và thầy kia, sau một cái bàn cao phía sau Harry. Harry nhìn chằm chằm. Snape ở tuổi thiếu niên có vẻ gầy nhẳng, vàng vọt, trông như một cái cây trồng trong bóng râm. Tóc thầy thẳng và rủ xuống, nhờn bóng và đang xoã xuống bàn, cái mũi khoằm của thầy chí cách mặt tờ giấy da khoảng nửa insơ khi thầy viết. Harry đi vòng ra sau thầy và đọc thấy tiêu đề của bài kiểm tra: PHÒNG CHỐNG NGHỆ THUẬT HẮC ÁM - CHỨNG CHỈ PHÙ THUỶ THƯỜNG ĐẲNG.

Thầy Snape chắc đang vào khoảng 15 hoặc 16, trạc tuổi hiện giờ Harry. Tay thầy vươn ra trên cuộn giấy; thầy viết dài hơn những người ngồi kế ít nhất cả foot, chữ thầy bé xíu và r

Trang: [<] 1,353,354,[355],356,357,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):