Snack's 1967
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
không hiểu sao mà ba James không nói gã Đuôi Trùn kiềm chế lại, nhưng có vẻ như vào buổi chiều đó ba James rất thích thú. Harry để ý thấy cha nó có thói quen vò đầu như thể giữ cho tóc luôn rối, và ba cứ liên tục liếc về các cô gái đang ngồi ở bên bờ sông.

Cậu có thể thôi đi được không, cuối cùng chú Sirius nói, khi ba James biểu diễn một pha bắt bóng tuyệt đẹp và Đuôi Trùn lại nhảy cẩng lên hoan hô, “trước khi Đuôi Trùn tự làm hắn ướt nhẹp vì cái trò cổ vũ của hắn.”

Gã Đuôi trùn đỏ mặt, còn ba James ngoác miệng ra cười tới tận mang tai

Nếu nó làm phiền cậu, ba nói và nhét trái banh Snitch vô trở lại túi áo. Harry có ấn tượng rõ ràng chú Sirius là người duy nhất mà ba James thôi không phô trương bản thân.

Mình buồn chán quá, chú Sirius nói. Ước gì bây giờ trăng lại tròn.

Cậu có thể làm việc đó mà, thầy Lupin u ám nói từ phía sau quyển sách. Chúng ta có Bùa Biến Hình, nếu như cậu buồn chán, cậu có thể thử nó trên mình. đây này…" và thầy giơ quyển sách ra.

Nhưng chú Sirius chỉ khịt mũi. Mình không cần xem cái thứ nhảm nhí đó, Mình đã biết cả rồi.

Cái này sẽ làm cậu phấn khởi lên đấy, Chân Nhồi Bông, James lặng lẽ nói . Nhìn xem ai đây…

Chú Sirius quay đầu lại. Chú trở nên im lìm như một con chó đang rình một con thỏ.

Tuyệt vời, chú nhẹ nhàng nói. Snivellus.

Harry quay lại để xem chú Sirius đang nhìn cái gì.

Thầy Snape đã đứng dậy, bỏ bài kiểm tra Chứng Chỉ Phù Thuỷ Thường Đẳng vào trong cặp sách. Khi thầy rời khỏi bóng râm của đám cây và băng ngang qua thảm có, cả chú Sirius và ba James đứng dậy.

Thầy Lupin và Wormtail vẫn ngồi: thầy Lupin vẫn đanh nhìn quyển sách hết sức chăm chú, mặc dù đôi mắt thầy không chuyển động và và một nếp nhăn mờ nhạt xuất hiện giữa hai hàng lông mày; gã Đuôi Trùn hết nhìn chú Sirius và ba James rồi chuyển sang thầy Snape với cái nhìn đoán trước sự việc đầy thèm thuồng trên khuôn mặt.

Khoẻ chứ, Snivellus? ba James nói lớn.

Thầy Snape phản ứng hết sức nhanh như thể thầy luôn đề phòng một cuộc tấn công: thả cặp sách xuống, thò tay vào bên trong cái áo choàng và thầy rút cây đũa phép được nửa chừng khi ba James la lên, Expelliarmus!

Cây đũa phép của thầy Snape bay véo đi cách xa tận 12 feet trong không trung và rơi xuống đám cỏ phía sau. Chú Sirius cất tiếng cười.

Impedimenta! chú nói, chỉ đũa vào thầy Snape, lúc này đã đi được nửa đường về chỗ cây đũa bị rơi của thầy.

Các học sinh quay cả lại để nhìn. Một số tiến lại gần hơn. Một số trông có vẻ sợ hãi, số khác thì hoan hô.

Thầy Snape nằm thở hồn hển trên mặt đất. Ba James và chú Sirius tiến lại gần thầy, đũa phép giơ lên, ba James liếc nhìn các cô gái ở mép bờ hồ qua vai trong khi di chuyển. Gã Đuôi trùn đã đứng dậy, quan sát mọi việc với vẻ thèm khát, sau dó vòng qua thầy Lupin để nhìn cho rõ hơn.

Bài kiểm tra thế nào, Snivelly? ba James nói.

Mình đã theo dõi nó, mũi nó dính vào tờ giấy da, chú Sirius hằn học nói. Cuộn giấy đầy vết nhờn, sẽ không thể đọc được một từ nào hết.

Vài người theo dõi cất tiếng cười; rõ ràng là thầy Snape không được mọi người ưa thích. Gã Đuôi trùn cười eo éo. Thầy Snape cố gắng đứng lên nhưng phép thuật vẫn còn có tác dụng; thầy giẫy dụa như bị trói bởi những sợi dây vô hình.

Chúng mày - đợi đấy, thầy thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào James với vẻ căm ghét , chúng

Trang: [<] 1,356,357,[358],359,360,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):