Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
> Tốt thôi, má lạnh lùng nói. Tôi sẽ không còn phải lo lắng vì anh nữa. Và nếu tôi là anh, tôi sẽ đi gột cái quần đó, Snivellus.

Hãy xin lỗi Evans đi! ba James gầm lên với thầy Snape, cây đũa phép chĩa vào thầy đầy đe doạ.

Tôi không cần anh bắt anh ta phải xin lỗi tôi, má Lily la lên không úp mở với ba James. Anh cũng tồi như anh ta thôi.

Cái gì? ba James kêu lên. Anh KHÔNG BAO GIỜ gọi em là...em thì biết cái gì!

Làm cho tóc rối bù lên vì anh nghĩ là trông nó sẽ thật là bảnh như thể anh vữa mới xuống chổi xong, phô trương mình với trái Snitch ngu ngốc, đi lại trong các hành lang và giở phép thuật ra với bất kỳ ai làm phiền anh chỉ bởi vì anh có thể - Tôi lấy làm ngạc nhiên là cây chổi của anh không rơi lộn nhào với một cái đầu ngu ngốc như vậy. Anh làm tôi phát BỆNH.

Má quay gót và vội vã bỏ đi.

Evans! ba James la lên đàng sau má. Này, EVANS!

Nhưng má không ngoái lại.

Có chuyện gì xảy ra với cô ấy thế nhỉ? ba James nói, và thất bại hoàn toàn trong việc tỏ ra câu hỏi đó là đồ bỏ và chẳng hề quan trọng đối với ba.

Hãy cố mà đọc ý nghĩa những lời cô ấy nói, mình đã nói cô ấy nghĩ cậu là đồ tự phụ mà, chú Sirius nói.

Được thôi, ba James nói, trông ba rất giận dữ, được thôi -

Một ánh sáng loé lên và thầy Snape một lần nữa lại bị treo ngược trong không khí.

Có ai muốn nhìn thấy tôi tụt quần thằng Snivelly ra không?

Nhưng liệu James có thực sự tụt quần thầy Snapes ra không, Harry không bao giờ khám phá ra. Một bàn tay xuất hiện tóm chặt lấy cánh tay phía trên của nó như một cái kẹp. Nhăn mặt đau đớn, Harry nhìn quanh để xem ai đang nắm tay nó, và nhìn thấy, với một sự sợ hãi khủng khiếp, thầy Snape có kích thước của người lớn, hoàn toàn trưởng thành đang đứng ngay bên cạnh nó, mặt trắng bệch vì tức giận.

Mi vui chứ?

Harry cảm thấy nó bị nhấc bổng lên trong không khí; không khí mùa hè bốc hơi mất xung quanh nó; nó đang trôi lên trên trong màn đen băng giá, tay thầy Snape vẫn nắm chặt lấy cánh tay phía trên của nó. Sao đó, với một cảm giác đang lao lên như thể nó đang lộn ngược đầu trong không trung, chân nó chạm mạnh và nền đá trong gian hầm của Snape và nó lại đứng cạnh cái Chậu Tưởng Ký đặt trên bàn của thầy Snape vào cái ngày đã ngả tối của buối học do thầy dạy môn Độc Dược thực hiện.

Thế nào, thầy Snape nói, vẫn kẹp tay Harry rất chặt khiến cho bàn tay nó bắt đầu tê dại. Thế nào… mi đã vui vẻ chứ, Potter?

Kh-không ạ, Harry nói và cố gắng thoát khỏi tay thầy.

Cảnh tượng thật kinh hoàng: đôi môi thầy Snape run run, gương mặt thầy trắng bệch, răng nhe ra.

Một con người khôi hài, ba của mi, có phải không? thầy Snape nó và lắc Harry thiệt mạnh khiến cho cặp kiếng của nó tụt xuống tận mũi.

Em - không -

Thầy Snape đẩy Harry khỏi thầy với tất cả sức mạnh của mình. Harry ngã sóng xoài trên nền gian hầm.

Mi sẽ không được nhắc lại cái mà mi đã nhìn thấy với bất cứ ai! thầy Snape gầm lên.

Không, Harry nói và cố gắng tránh xa thầy Snape. Không, dĩ nhiên là em —

Cút ngay, cút, ta không bao giờ muốn nhìn thấy mi trong văn phòng này nữa!

Và khi Harry va rầm vào cái cửa, một cái bình chứa những con gián chết vỡ tung trên đầu nó. Nó mở cửa và chạy vùn vụt dọc hành lang, chỉ ngừng lại khi đã cách thầy Snape tới ba tầng nhà. Ở đó, nó tựa mình vào bức tường, tim đập thình thịch và x

Trang: [<] 1,358,359,[360],361,362,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):

XtGem Forum catalog