oa xoa cánh tay thâm tím.
Nó hoàn toàn không muốn quay về Tháp Gryffindor quá sớm, và không muốn nói cho Ron và Hermione cái nó vừa mới nhìn thấy. Cái làm cho Harry cảm thấy sợ hãi và không vui không phải là bị la mắng hay bị những cái lọ ném vào mình; mà là việc nó biết cái cảm giác bị sỉ nhục ngay giữa một đám người bàng quan, và việc nó biết chính xác thầy Snape đã cảm thấy như thế nào khi bị ông bố của nó chửi bới thầy, và nếu cứ xét đoán theo những thứ mà nó vừa nhìn thấy, thì cái tinh kiêu căng ngạo mạn của bố nó, là tính cách mà thầy Snape luôn gán cho nó.
Chương 29 Cố vấn nghề nghiệp
Nhưng tại sao cậu lại không tiếp tục những bài học về Phép Phong Toả nữa? Hermione nói vẻ không tán thành.
Mình đã nói với cậu rồi, Harry càu nhàu. Thầy Snape cho là mình có thể tự luyện tập được vì mình đã nắm được căn bản rồi.
Thế cậu không còn mơ thấy những giấc mơ kỳ cục nữa chứ? Hermione nói với vẻ ngờ vực.
Không, Harry nói không nhìn vào cô bé.
Mình nghĩ là thầy Snape không nên ngừng các buổi học lại cho đến khi chắc chắn cậu có thể nắm vững được cách sử dụng phép thuật đó! Hermione nói vẻ phẫn nộ. Harry, mình nghĩ là cậu nên quay lại chỗ thầy Snape và hỏi thầy...
Không, Harry mạnh mẽ nói. Bỏ qua đi, Hermione, được chứ?
Hôm nay là ngày đầu tiên của Kỳ nghỉ Phục sinh và Hermione, theo truyền thống của mình, sử dụng phần lớn thời gian trong ngày để vẽ cái bảng thời khoá biểu đã được sửa đổi của cả ba đứa. Harry và Ron để yên cho cô bé làm việc đó; nó còn dễ hơn là tranh cãi với cô, và dù sao thì chúng cũng có thể hữu dụng.
Ron giật mình hoảng hốt khi phát hiện ra rằng bọn chúng chỉ còn có 6 tuần là đến kỳ thi.
Làm sao cậu lại có thể ngạc nhiên thế nhỉ? Hermione chất vấn trong khi cô bé dùng cây đũa phép gõ nhẹ vào từng ô nhỏ trên cái bảng thời gian biểu của Ron, làm cho nó loé lên những mầu khác nhau tuỳ vào môn học.
Mình không biết nữa, Ron nói, có nhiều việc xảy ra quá.
Xong rồi, của cậu đây, cô bé nói và trao cho Ron cái bàng thời gian biểu, nếu cậu theo kịp cái này, cậu sẽ ổn thôi.
Ron rầu rĩ nhìn vào cái bảng, nhưng sau đó tươi hẳn lên.
Cậu cho mình nghỉ mỗi tuần một buổi tối!
Đó là buổi luyện tập Quidditch, Hermione nói.
Nụ cười héo đi trên mặt Ron.
Mình không hiểu? nó than vãn. Cơ hội đoạt Cúp Quidditch năm nay của chúng ta cũng ngang với cơ hội ba mình trở thành Bộ Trưởng Bộ Pháp Thuật.
Hermione lặng thinh; cô bé nhìn vào Harry, lúc này đang nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó trên bức tường đối diện của phòng sinh hoạt chung trong khi con mèo Crookshanks cào cào vào tay nó để mong được gãi tai.
Chuyện gì vậy, Harry?
Cái gì cơ? nó nói nhanh. Không có gì.
Nó cầm lấy quyển Lý Thuyết Phòng thủ Pháp Thuật và giả vờ tìm kiếm cái gì đó ở trang mục lục. Crookshanks thôi không cố lôi kéo sự chú ý của Harry nữa mà đi đến ghế của Hermione.
Mình trông thấy Cho sớm nay, Hermione nói thăm dò. Cô ấy trông rất khổ sở … hai người lại cãi nhau à?
à, ờ, bọn mình đã cãi nhau, Harry nói, chộp ngay lấy cái cớ đó đầy biết ơn.
Về chuyện gì vậy?
Về cô bạn hay hớt lẻo của cô ấy, Marietta, Harry nói.
ờ, phải đó, mình không thể cho là cậu có lỗi được! Ron tức giận nói và đặt cái bảng
Trang:
[<] 1,
359,
360,[361],
362,
363,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):