Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ột điểm thưởng...?’

Harry nâng đũa thần lên, nhìn thẳng vào Umbridge và tưởng tượng rằng bà ta bị đuổi việc.

‘Expecto patronum!’

Một con hươu bạc chui ra từ đầu đũa thần của nó và đi nước kiệu theo chiều dài của Sảnh Đường. Tất cả những người chấm thi đều nhìn vào nó và khi nó tan ra thành làn sương màu bạc Giáo sư Tofty vỗ đôi tay xương xẩu gân guốc của ông một cách hăng hái.

‘Rất tuyệt!’ ông nói. ‘Tốt lắm, Potter, con có thể đi!’

Khi Harry đi qua Umbridge bên cạnh cửa ra vào, mắt của họ gặp nhau. Có một nụ cười dơ dáy trên cái miệng rộng và uể oải của bà ta, nhưng nó không quan tâm. Trừ khi nó có quá nhiều lỗi (và nó không có ý định kể cho một ai cả, trong trường hợp nó bị như vậy), nó đã giành được một kỳ thi OWL ‘Nổi bật’. 0

Vào thứ Sáu, Harry và Ron có một ngày rỗi rãi trong khi Hermione thi môn Cổ Ngữ, và khi chúng có toàn bộ ngày nghỉ cuối tuần trước mắt, chúng đã tự cho phép mình một ngày nghỉ không ôn bài. Chúng vươn vai và ngáp dài bên cạnh cửa sổ để mở, không khí ấm áp mùa hè đang phảng phất khi chúng chơi cờ phù thuỷ. Harry có thể nhìn thấy bác Hagrid ở đằng xa, đang dạy một lớp học ở bìa rừng. Nó đang cố nhìn xem sinh vật nào đang được kiểm tra - nó nghĩ rằng có thể đó là những con kỳ lân, bởi vì những cậu bé có vẻ lùi ra đằng sau một chút - khi cái lỗ chân dung mở ra và Hermione trèo vào, trông hoàn toàn bực bội.

‘Bài thi Cổ Ngữ thế nào?’ Ron hỏi, ngáp và vươn vai.

‘Mình đã dịch sai từ ehwaz,’ Hermione nói điên tiết. ‘Nó có nghĩa là sự cộng tác, không phải là bảo vệ; mình đã nhầm sang từ eihwaz.’

‘À, tốt,’ Ron nói một cách lười nhác, ‘đó là lỗi duy nhất đúng không, cậu sẽ vẫn có...’

‘Ôi, đừng nói nữa!’ Hermione tức giận. ‘Đó có thể là lỗi duy nhất làm nên sự khác biệt giữa đỗ và trượt. Và còn gì nữa, ai đó đã đặt một con Đào Mỏ vào trong văn phòng của Umbridge. Mình không biết làm thế nào họ có thể đột nhập qua cánh cửa mới đó, nhưng mình vừa mới qua đó và Umbridge đang la hét - với cái thứ âm thanh đó, nó đã cố lấy đi một khúc từ chân của bà ta - ‘

‘Tốt,’ Harry và Ron nói đồng thanh.

‘Điều này không tốt một chút nào!’ Hermione nóng nảy. ‘Bà ta nghĩ rằng bác Hagrid làm điều đó, nhớ không? Và chúng ta không muốn bác Hagrid bị đuổi!’

‘Bác ấy đang dạy học vào lúc này, bà ta không thể khiển trách bác ấy được,’ Harry nói, ra hiệu về phía cửa sổ.

‘Ôi, cậu thỉnh thoảng thật ngây thơ quá, Harry ạ. Cậu thực sự nghĩ rằng Umbridge sẽ chờ chứng cứ à?’ Hermione nói, rõ ràng đang ở trong cơn tức giận cực độ, và cô bé quay về phía phòng ngủ nữ, dập mạnh cửa đằng sau mình.

Thật là một cô gái tính tình đáng yêu, Ron nói rất nhẹ nhàng, đẩy quân hậu của nó tấn công quân hiệp sỹ của Harry.

Tâm trạng tồi tệ của Hermione còn kéo dài trong phần lớn kỳ nghỉ cuối tuần, mặc dù Harry và Ron nhận thấy rất dễ dàng lờ nó đi bởi vì bọn chúng sử dụng phần lớn ngày thứ Bẩy và Chủ Nhật để ôn bài học môn Độc Dược cho kỳ thi ngày thứ Hai tới, kỳ thi mà Harry trông ngóng ít nhất – và là kỳ thi mà nó tin chắc là sẽ làm tiêu tan mơ ước trở thành một Thần Sáng. Không còn nghi ngờ gì nữa, nó thấy bài thi viết thiệt là khó, mặc dù nó nghĩ nó có thể đạt điểm tối đa cho câu hỏi về món Đa dược (Polyjuice Potion); nó đã mô tả các tác dụng của món linh dược đó một cách chính xác bởi đã p

Trang: [<] 1,396,397,[398],399,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):

Polly po-cket