XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i mỗi bài kiểm tra Bùa Chú không?’ Ron nói.

Mười phút sau, Giáo sư Flitwick gọi, ‘Parkinson, Pansy - Patil, Padma - Patil, Parvati - Potter, Harry.’ 0

‘Chúc may mắn,’ Ron nói khẽ. Harry bước vào Đại Sảnh Đ"ờng, nắm chặt lấy đũa thần củal"ình, tay run lên.

‘Giáo sư Tofty đang rỗi, trò Potter,’ Giáo sư Flitwick chút chít, đang đúng ngay trong cánh cửa. Ông chỉ Harry về phía ai đó giống như người chấm thi già nhất và hói nhất đang ngồi đằng sau một cái bàn nhỏ ở một góc xa, cách một khoảng nhỏ từ Giáo sư Marchbanks, người đang kiểm tra Draco Malfoy được một nửa.

‘Potter đúngn"ông_’ Giáo sư Tofty nói, kiểm tra lại ghi chú của ô__à nhìn Harry qua cái kính-kẹp-mũi khi ông hỏi. ‘Potter nổi tiếng?’

Qua kẽ mắt của mình, Harry rõ ràng nhìn thấy Malfoy ném một cái nhìn khinh miệt về phía nó; cốc rượu mà Malfoy làm bay lên đã rơi xuống sàn và vỡ tan. Harry không thể kìm nén một nụ cười; Giáo sư Tofty mỉm cười đáp lại nó một cách khích lệ.

‘Đó,’ ông nói trong giọng già cỗi run rẩy của mình, ‘không cần phải lo lắng. Bây giờ, nếu ta có thể bảo con cầm lấy cái cốc đựng trứng này và làm cho no quay như chong chóng cho ta.’

Trong tổng thể, Harry nghĩ rằng mọi thứ diễn ra tốt đẹp. Thần chú Di Chuyển của nó chắc chắn tốt hơn Malfoy rất nhiều, mặc dù nó ước rằng nó đã không nhầm lẫn câu thần chú Thay Đổi Màu với Bùa Lớn Lên, đến nỗi con chuột mà nó phải đổi thành màu da cam đã phình ra một cách tồi tệ và có kích cỡ của một con lửng trước khi Harry có thể sửa lỗi của mình. 0 Nó rất mừng rằng Hermione không ở trong Sảnh Đường lúc đó và bỏ qua việc đề cập đến chuyện này với cô bé. Nó có thể nói với Ron, mặc dù vậy; Ron đã làm cho một cái đĩa ăn tối biến thành một cây nấm lớn mà không hiểu vì sao nó lại xảy ra như vậy.

Không có thời gian để nghỉ ngơi đêm hôm đó; chúng đến thẳng phòng học chung sau bữa tối và tự mình ôn tập cho môn Biến vào hôm sau; Harry lên giường ngủ với đầu óc cứ vo vo những mẫu và thuyết thần chú phức tạp.

Nó đã quên mất định nghĩa của Thần Chú Chuyển Đổi trong bài thi viết sáng hôm sau nhưng nghĩ rằng bài thực hành sẽ còn tệ hơn nhiều. Ít ra nó còn có thể làm biết mất toàn bộ con cự đà của nó, 0 trong khi Hannah Abbott tội nghiệp đã làm mất hoàn toàn đầu của mình ở bàn bên cạnh và bằng một cách nào đó đã nhân con chồn sương của cô bé thánh một đám chim hồng hạc, làm cho buổi thi phải dừng lại mười phút để lũ chim được bắt hết và đem ra khỏi Đại Sảnh Đường.

Bọn trẻ có bài thi Thảo Dược vào thứ Tư (loại trừ một vết cắn nhỏ của một cây Phong Lữ Có Răng Nanh, Harry cảm thấy nó làm bài khá tốt); và sau đó, vào thứ Năm, Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám. Lúc này, lần đầu tiên, Harry cảm thấy chắc chắn rằng nó sẽ đậu. Nó không có một vấn đề nào với những câu hỏi viết và có một sự thoải mái đặc biệt, trong suốt bài thi thực hành, trong lúc trình bày những Pháp Giải Nguyền và những thần chú bảo vệ ngay trước mặt Umbridge, người đang quan sát một cách lãnh đạm từ gần những cánh cửa dẫn vào Đại Sảnh Đường.

‘Ồ, tuyệt!’ Giáo sư Tofty, lại kiểm tra Harry một lần nữa, thốt lên, khi Harry thực hiện một thần chú đuổi Ông Kẹ hoàn hảo. ‘Rất tốt đấy! Ừm, ta nghĩ rằng thế là đủ, Potter... trừ khi...’

Ông rướn người lên đằng trước một chút.

‘Ta nghe nói, từ người bạn thân Tiberius Ogden của ta, rằng con có thể làm ra một vị Thần Hộ Mệnh? Nào, m

Trang: [<] 1,395,396,[397],398,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):