rry nói.
Vẫn chưa muộn đâu, ít ra chúng ta có thể từ bỏ nó ngay bây giờ.
Đúng thế, Harry nói. Chúng ta sẽ không phải giả vờ là chúng ta quan tâm đến việc gì sẽ xảy ra nếu hành tinh Jupiter và Uranus tiến lại quá gần nhau.
Và từ bây giờ trở đi, mình sẽ chẳng cần quan tâm nếu những lá trà báo hiệu cái chết, Ron, sẽ chết – mình chỉ đơn giản là quăng chúng vào chỗ giành cho chúng là các thùng rác.
Harry bật cười khi Hermione chạy tới sau bọn chúng. Nó ngừng tiếng cười ngay lập tức phòng khi nó làm phiền cô bé.
Mình nghĩ là mình làm bài kiểm tra môn Số học khá tốt cô bé nói, và cả Harry lẫn Ron thở phào nhẹ nhõm. chúng mình phải xem qua bản đò sao một chút trước khi ăn tối…"
Khi bọn chúng lên tới đỉnh của Tháp Thiên Văn vào lúc 11 giờ, bọn chúng nhận thấy đó là một đêm lý tưởng để quan sát các vì sao, không một gợn mây và rất yên tĩnh. Mặt đất tắm mình trong ánh trăng bàng bạc và không khí hơi lành lạnh. Bọn chúng chia nhau các ống kính viễn vọng và khi giáo sư Marchbanks cho phép, bắt đầu điền vào cái bản đồ sao bỏ trống mà bọn chúng vừa nhận được.
Giáo sư Marchbanks và Tofty đi đi lại lại giữa bọn chúng, theo dõi bọn chúng điền chính xác vị trí của các ngôi sao và hành tinh mà chúng quan sát được. Tất cả yên lặng ngoại trừ tiếng loạt xoạt của các tờ giấy da, tỉnh thoảng có tiếng động của một cái ống kính viễn vọng khi học sinh điều chỉnh vị trí của nó trên giá, và tiếng viết lông cạo sột soạt. Một tiếng rưỡi đã trôi qua, sau đó lại một tiếng nữa; các vùng ánh sáng vàng phản chiếu nhấp nháy hình vuông trên mặt đất phía dưới bắt đầu biến mất khi ánh sáng từ các cửa sổ lâu đài tắt đi.
Tuy nhiên, khi Harry hoàn thành việc điền chòm sao Orion vào bản đồ của nó thì cánh cửa trước lâu đài mở ra ngay bên dưới cái lan can nơi nó đang đứng, làm cho ánh sáng tràn ngập các bậc thang đá và lối đi hướng ra bãi cỏ. Harry liếc nhìn xuống trong khi nó điều chỉnh một chút vị trí của ống kính viễn vọng và nhìn thấy có năm hay sáu bóng người trải dài đang di chuyển qua bãi cỏ được chiếu sáng trước khi cánh cửa đóng lại và bãi cỏ ngập chìm trở lại trong bóng tối.
Harry hướng mắt trở lại ống kính viễn vọng và lại tập trung vào đó kiểm tra vị trí sao Venus. Nó nhìn xuống bản đồ và điền hành tinh đó vào, nhưng có cái gì đó lôi cuốn sự chú ý của nó; làm ngừng cây bút lông lơ lửng phía trên tờ giấy da, nó liếc mắt xuống mặt đất tối đen bên dưới và nhìn thấy sáu cái bóng đang đi qua bãi cỏ. Nếu họ không chuyển động và ánh trăng không rọi thẳng xuống đầu họ thì bọn hò hoàn toàn lẫn vào bóng đêm. Ngay ở khoảng cách này, Harry cũng có cảm giác kỳ cục là nó nhận ra cái điệu đi của một bóng ngưới lùn chủn trong số họ, người có vẻ đang dẫn đầu nhóm người.
Nó không thể nghĩ ra tại sao bà Umbridge lại muốn ra ngoài đi dạo vào lúc sau nửa đêm như thế này cùng với năm người khác. Có ai đó ho phía sau nó, và nó nhớ ra là nó mới làm được một nửa bài kiểm tra. Nó hoàn toàn quên béng mất vị trí của saoVenus. Dán mắt cào cái ống kính viễn vọng, nó tìm ra và một lần nữa chuẩn bị định điền vào cái bản đồ, sẵn sàng tóm bắt một âm thanh lạ thì nó nghe thấy một tiếng gõ cửa xa xa vang vọng trên mặt đất không một bón người bên dưới, ngay sau đó là tiếng chó sủa lớn như điên.
Nó nhìn lên, tim nó đập thình thịch. Có ánh sáng trên ô cửa sổ túp lều của bác Hagrid và đán người mà nó quan sát băng nga
Trang:
[<] 1,
398,
399,[400],
401,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):