n họ rất khoẻ… nhưng rội nghiệp giáo sư McGonagall… bốn lời nguyền Choáng Váng cùng tấn công thẳng vào ngực và cô ấy không còn trẻ nữa, đúng không?
Thật là kinh tởm, Ernie nói, trong khi lắc lắc cái đầu một cách khoa trương. Mình đi ngủ đây. Chúc ngủ ngon.
Các học sinh xung quanh bọn chúng tản đi trong khi vẫn bàn tán hết sức sôi nổi về cái bọn chúng vừa mới nhìn thấy.
Ít nhất thì bọn họ cũng không thể đưa bác ấy đến Azkaban, Ron nói. Mình nghĩ là bác ấy sẽ đến chỗ cụ Dumbledore, đúng không?
Mình cũng nghĩ thế, Hermione nói, trông cô bé đầy nước mắt. Thật là ghê tởm, mình thực sự nghĩ là cụ Dumbledore sẽ trở về sớm, nhưng bây giờ thì chúng ta đã mất cả bác Hagrid.
Bọn chúng đi thơ thẩn tới gian phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor và thấy nó đầy người. Sự náo loạn vừa rồi đã đánh thức một số người, những người này lại vội vã đánh thức bạn của mình. Seamus và Dean, vừa vào trước Harry, Ron và Hermione, bây giờ đang kể cho tất cả mọi người cái mà bọn chúng đã nhìn thấy từ trên đỉnh Tháp Thiên Văn.
Nhưng tại sao lại đuổi bác Hagrid? Angelina Johnson hỏi trong khi lắc lắc cái đầu. Không giống như cô Trelawney; bác ấy đang dậy rất tốt năm học này!
Mụ Umbridge căm ghét những người có mang dòng máu con người, Hermione cay đắng nói, và thả mình vào cái ghế bành. Bà ta luôn luôn cố gắng tòm mọi cách đuổi bácHagrid.
Và bà ta nghĩ chính bác Hagrid đã bỏ những con Đào Mỏ vào văn phòng bà ta, Katie Bell rít lên.
Ôi trời, Lee Jordan nói và giơ tay bịt miệng. Chính mình đã bỏ những con Đào mỏ vào văn phòng bà ta. Fred và George để lại cho mình một đôi; mình đã thả chúng bay vào cửa sổ của bà ấy.
Dù sao mà ta cũng sẽ đuổi bác ấy thôi Dean nói. Bác ấy quá gần gũi với cụ Dumbledore.
Đúng thế, Harry nói trong khi cũng thả mình vào một cái ghế bành bên cạnh Hermione.
Mình chỉ hy vọng là giáo sư McGonagall sẽ không sao cả, Lavender nói đầy nước mắt.
Bọn họ đã mang cô ấy trở lại lâu đài, chúng mình đã nhìn thấy qua của sổ phòng ngủ, Colin Creevey nói Cô ấy trông không được khoẻ lắm.
Bà Pomfrey sẽ chữa lành cho cô ấy thôi, Alicia Spinnet quả quyết nói. Bà ấy chưa bao giờ thất bại hết trơn.
Đã gần bốn giờ sáng khi phòng sinh hoạt chung không còn bóng người. Harry cảm thấy tỉnh ngủ hẳn; hình ảnh bác Hagrid chạy như điên vào bóng đêm ám ảnh nó; nó cảm thấy tức giận bà Umbridge đến mức nó không thể nghĩ ra một biện pháp trừng phạt nào đủ tệ với bà ta, mặc dù gợi ý của Ron về việc cho bà ta nuốt trọn một hộp Blast-Ended Skrewts có vẻ nghe cũng được. Nó chìm vào giấc ngủ trong khi vẫn tính toán các biện pháp trả thù ghê ghớm và khi tỉnh dậy ba tiếng sau đó thì cảm thấy như chưa được nghỉ ngơi chút nào.
Bài kiểm tra cuối cùng là môn Lịch Sử Pháp Thuật sẽ diễn ra vào buổi chiều hôm đó. Harry đã những muốn quay trở lại giường ngủ sau khi ăn sáng, nhưng nó phải tận dụng buổi sáng còn lại để ôn lại bài vào giây phút buối, vì vậy nó ngồi bên cửa sổ của phòng sinh hoạt chung, đầu ôm trong tay, cố gắng một cách khó nhọc để không ngủ gật trong khi đọc lướt qua chồng vở cao đến ba feet rưỡi mà Hermione đã cho nó mượn
Các học sinh năm thứ năm bước vào Gian Đại Sảnh lúc hai giờ và ngồi vào chỗ của mình , trước mặt chúng là đề bài kiểm tra được úp mặt xuống. Harry cảm thấy kiệt sức. Nó chỉ muốn kỳ thi này chóng kết thúc, để nó có thể đi ngủ; sau đó
Trang:
[<] 1,
401,
402,[403],
404,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):