g tràn ra soi rõ thảm cỏ tối đen và một hình bóng đen dài đang chạy vội vã qua bãi cỏ.
Bây giờ! giáo sư Tofty lo lắng nói. chỉ còn 16 phút nữa thôi!
Nhưng không ai chú ý đến lời ông: bọn chúng đang theo dõi cái người bây giờ đang chạy về phía xảy ra trận đấu bên cạnh túp lều bác Hagrid.
Làm sao các người dám! bóng người la to trong khi chạy. Làm sao các người dám!
Đó là cô McGonagall! Hermione thì thầm.
Hãy để bác ấy yên! ! giọng giáo sư McGonagall vẳng lại từ bóng tối. Cái quái quỉ gì khiến các người tấn công bác ấy? Bác ấy chẳng làm gì hết, không có trát bắt -
Hermione, Parvati và Lavender cùng la lên. Những bóng người xung quanh túp lều cùng giáng ít nhất là bốn lời nguyền Choáng Váng vào giáo sư McGonagall. Mới được nửa đường từ lâu đài đến túp lều thì chùm ánh sáng đỏ đụng vào bà; trong giây lát, bà trông như toả sáng và ngập trong ánh sáng đỏ dị thường, sau đó ngã ngửa người ra và không nhúc nhích nữa.
Galloping gargoyles! giáo sư Tofty la lên, trông ông có vẻ cũng hoàn toàn quên biến bài kiểm tra. Không báo trước! Thật là một hành động đê hèn!
LŨ HÈN NHÁT! bác Hagrid gầm lên; giọng bác vang lên tận tới đỉnh tháp, và một vài ánh sáng nháy lên bên trong lâu đài. LŨ HÈN NHÁT KHỐN KIẾP! HÃY NHẬn LẤY NÀY – VÀ ĐY NỮA -
Ôi trời — Hermione thở hổn hển.
Bác Hagrid đấm mạnh vào hai kẻ tấn công gần nhất; nếu cứ xét theo cái cách bọn chúng đổ xuống ngay lập tức thì có vẻ bọn chúng đã bị hạ gục. Harry nhìn thấy Hagrid gập người xuống và nó nghĩ cuối cùng bác đã bị một lời nguyền đốn ngã. Nhưng ngược lại, ngay sau đó bác Hagrid đứng thẳng lên với một cái gì đó trông như cái bao tải trên lưng - Harry nhận ra đó là thân hình mềm oặt của con Fang đang nằm vắt qua vai bác.
Bắt lấy hắn ta! bà Umbridge la to, nhưng kẻ giúp đỡ còn lại của bà ta có vẻ miễn cưỡng tiến vào phạm vi tầm những quả đấm của bác Hagrid, hắn ta thụt lùi lại rất nhanh, vấp phải một đồng bọn đang bất tỉnh và ngã lăn ra. Bác Hagrid quay đi và bắt đầu chạy với con Fang vẫn nằm vắt qua cổ. Bà Umbridge ném theo một lời Nguyền Choáng Váng nhưng trượt mất; và bác Hagrid chạy như điên về phía cái rào chắn xa xa, biến mất vào bóng tối.
Cả một phút dài run rẩy trôi qua trong yên lặng trong khi tất cả mọi người nhìn chằm chằm xuống đất, miệng há hốc. Sau đó giọng giáo sư Tofty yếu ớt cất lên, Hừm… còn năm phút nữa, tất cả các trò.
Mặc dù nó chỉ mới điền được hai phần ba vào cái bản đồ của nó, nhưng Harry mong đến tuyệt vọng cho giờ kiểm tra chấm dứt. Khi cuối cùng nó cũng kết thúc, nó, Ron và Hermione đặt cẩu thả những cái ống kính viễn vọng trở lại giá và trèo xuống vội vã theo cái cầu thang xoáy ốc. Không học sinh nào muốn đi ngủ; bọn chúng trò chuyện ầm ầm và sôi nổi tại chân cầu thang về cái bọn chúng vừa được chứng kiến.
Mụ đàn bà xấu xa! Hermione thở hổn hển, cô bé có vẻ rất khó khăn trong việc kiềm chế giận dữ. Cố gắng tấn công trộm bác Hagrid trong đêm tối!
Mụ ta rõ ràng là muốn tránh một cảnh khác tương tự như của côTrelawney, Ernie Macmillan nói vẻ khôn ngoan trong khi nhập bọn với bọn chúng.
Bác Hagrid đã rất giỏi, đúng không? Ron nói, trông nó có vẻ lo sợ hơn là bị gây ấn tượng. Làm sao mà các lời nguyền lại không có tác dụng với bác ấy nhỉ?
Đó là do dòng máu khổng lồ của bác ấy, Hermione run run nói. Rất khó có thể làm Choáng Váng một người khổng lồ, b
Trang:
[<] 1,
400,
401,[402],
403,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):