ập tức biến mất chúng bắt gặp ánh mắt của nhau.
“Dĩ nhiên là tớ sẽ kể mà”
Mặt của Ron và Hermione rạng rỡ hẳn ra.
“Tốt” bà Weasley lại gào lên. “Tốt, Ginny, đi ngủ!”
Ginny chẳng chịu bỏ đi một cách im ắng mà nó càu nhàu mẹ nó suốt quãng đường lên lầu, và khi nó đi qua đại sảnh, thì tiếng gào thét của bức tranh bà Black cũng được cộng thêm vào cái mớ âm thanh hỗn loạn đó. Lupin vội vàng tiến về phía bức chân dung và làm cho nó yên ắng trở lại. Chỉ sau khi Lupin trở lại, đóng cửa phòng bếp, ngồi lại vị trí của mình, thì Sirius mới bắt đầu nói.
“Được rồi Harry, cháu muốn biết chuyện gì?”
Harry hít vào một hơi thật sâu rồi bắt đầu hỏi câu hỏi đã ám ảnh nó suốt cả tháng trời nay.
“Voldemort đang ở đâu?” nó hỏi, không thèm để ý sự rùng mình của những người xung quanh khi nghe đến cái tên đó.
“Hắn đang làm gì? Cháu đã cố thử tìm hiểu trên bản tin của dân Muggle, và ở đó chẳng có cái gì đại loại về hắn, nhưng không hề có những cái chết bất thường hay bất cứ cái gì khác”
“Bởi vì chưa có ai chết một cách bất thường cả”, Sirius nói, “Ít nhất là theo nhưng gì chúng ta biết…mà chúng ta thì biết khá nhiều.”
“Dù sao thì cũng nhiều hơn những điều mà hắn nghĩ chúng ta đã biết” Lupin tiếp.
“Làm sao mà hắn ngừng giết người được?”, Harry biết rằng Voldemort đã giết ít nhất một nguời vào năm ngoái.
“Bởi vì hắn không muốn gây thêm sự chú ý nữa. Điều đó sẽ gây nguy hiểm cho hắn. Sự trở lại của hắn không được như những gì hắn mong muốn, cháu cũng thấy đó. Hắn làm cho mọi chuyện trở nên rối rắm cả lên”
“Hoặc đúng hơn là cháu gây ra những rối rắm đó cho hắn” Lupin nói với một nụ cười thỏa mãn.
“Tại sao vậy?” Harry lúng túng hỏi.
“Hắn không nghĩ rằng cháu sẽ sống sót. Ai mà biết hắn đã trở lại mà còn sống sót, ngoâi trừ đám tay chân của hắn. Nhưng cháu là kẻ duy nhất sống sót và trở thành nhân chứng.”
“Cụ Dumbledore là người cuối cùng mà hắn muốn đánh động về sự trở lại của hắn. Và cháu có thể chắc chắn rằng cụ Dumbledore đã biết ngay được điều đó.”
“Vậy thì sao?”
“Em không hiểu sao?” Bill nghi ngờ hỏi, “Cụ Dumbledore là người duy nhất mà cái kẻ - ai - cũng - biết - đấy sợ”
“Nhờ cháu mà cụ Dumbledore có thể triệu tập Hội Huynh đệ phượng hoàng trong vòng một tiếng hồng hồ ngay sau khi Voldemort trở lại.”
“Làm sao mà chú biết được kế hoạch của hắn?”
“Cụ Dumbledore nảy ra một ý định khôn ngoan, và cái ý định đó hoàn toàn chính xác.”
“Vậy cụ Dumbledore nghĩ rằng hắn sẽ làm gì?”
“Thì đầu tiên hắn sẽ xây dựng lại lực lượng của hắn. Hồi trước, hắn đã có một lực lượng đông đảo dưới quyền của hắn: Những phù thuỷ bị bỏ bùa để đi theo hắn, bọn tay chân trung thành của hắn, mấy tụi sinh vật của bóng tối. Chúng ta nghe ngóng được rằng hắn định triệu tập bọn khổng lồ, đó chỉ là một trong nhứng đám đi theo hắn mà thôi. Hắn sẽ không liều lĩnh để chiếm lấy bộ pháp thuật chỉ với vài tá bọn tay chân của hắn.’;
“Vì vậy chúng ta phải ngăn hắn có thêm những kẻ theo đuôi?”
“Chúng ta đang cố gắng làm hết sức mình”
“Bằng cách nào?”
“Điều quan trọng là chúng ta phải thuyết phục những người khác rằng hắn đã trở lại, đ
Trang:
[<] 1,
48,
49,[50],
51,
52,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):