Duck hunt
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ọn họ bảo họ không được tham gia chiến dịch, nên…”

“Điều này thì họ đúng đấy” bà Weasley xen vào, “Các cháu còn quá nhỏ”

Bà đang ngồi nghe ngóng trên ghế, khoanh tay lại, nét mặt thể hiện sự mệt mỏi.

“Đến khi nào mà mấy người tham gia Hội Huynh đệ phượng hoàng được phép trả lời câu hỏi vậy? Harry đã bị mắc kẹt suốt một tháng trời ở ngôi nhà Muggle đó…”

“Chờ chút đã” Goerge ngắt ngang đột ngột.

“Khi nào thì Harry mới được trả lời?” Fred hỏi.

“Tụi cháu đã cố moi móc chú suốt cả tháng trời. Vậy mà chú chẳng hé một thứ thối tha nào cả”. Goerge tiếp.

“Cháu còn quá nhỏ, cháu không được tham gia chiến dịch” Fred cao giọng nhại, nghe giống như giọng mẹ nó một cách khôn ngoan. “Harry vẫn chưa đủ tuổi mà”

“Chuyện mấy cháu không được biết gì về Hội Huynh đệ cả không phải là lỗi của chú” Sirius nhẫn nại trả lời. “Đó là quyết định của bố mẹ các cháu. Mặt khác, Harry …”

“Chuyện đó không đến lượt chú để quyết định xem chuyện gì tốt cho Harry !” bà Weasley nói một cách cứng rắn. Điều mà bà đang biểu lỏ hiên rõ trên mặt, đầy vẻ nghiêm trọng. “Chú đã quên mất những điều cụ Dumbledore đã nói sao?”

“Điều gì”, Sirius chậm rãi hỏi với vẻ mặt của một người đàn ông sẵn sàng chiến đấu.

“Điều không nên nói với Harry chứ không phải điều nó muốn biết”, bà Weasley nhấn mạnh vào những từ cuối.

Đầu của tụi Ron, Hermione, Fred, Goerge hết quay qua phía bà Weasley đến quay sang phía Sirius giống như chúng đang coi một trận đấu tennis vậy. Ginny đang quì giữa một đóng nắp vại bia bỏ, há mỏ ra hóng chuyện. Lupin cũng hướng về phía Sirius.

“Tôi không định nói cho nó biết nhiều hơn những thứ mà nó cần, Molly. Nhung vì nó là người duy thấy sự trở lại của Voldemort, (một lần nữa cái tên này lại gây nên một sự rùng mình của những người ngồi quanh bàn), nó hơn ai hết có quyền …”

“Nó không phải là thành viên của Hội Huynh đệ. Nó mới chỉ 15 và…”

“Nó xứng đáng được là thành viên, hơn một số người ở đây”

“Đây có ai phủ nhận những chuyện mà nó đã làm”, bà cao giọng, nắm tay của bà run run tựa vào ghế. “Nhưng nó...”

“Nó không còn là một đứa con nít nữa”, Sirius đáp lại một cách nhẫn nại.

“Nhưng nó cũng chưa phải là người lớn”, 2 má của bà ửng lên, “Nó không phải là James, Sirius !”

“Tôi hiểu rõ nó là ai mà, cám ơn, Molly” Sirius lạnh lùng nói.

“Tôi không chắc là chú biết! Đôi lúc cái cách mà chú nói chuyện với thằng bé cứ như là chú chú nghĩ chú người bạn thân nhất của chú đã trở về vậy!”

“Chuyện đó thì có gì sai?” Harry hỏi.

“Điều sai trái là cháu không phải là cha cháu, mặc cho cháu có giống cha cháu đến thế nào đi chăng nữa”, bà Weasley vừa trả lời Harry, vừa ném cho Sirius một cái nhìn chán nản. “Cháu vẫn còn đi học và người lón có trách nhiệm nhắc cho cháu nhớ về điều đó”

“Điều đó có nghĩa là tôi đang lơ là trách nhiệm của một người cha đỡ đầu à?” Sirius cao giọng.

“Điều đó có nghĩa là chú đã hành động quá vội vàng, Sirius, vì thế mà cụ Dumbledore luôn nhắc chú phải ở trong này và…”

“Chúng ta làm ơn đừng nhắc đến những chỉ thị của cụ Dumbledore về tôi.”

“Anh Arthur”, bà gào lên, hướng về phía chồng, “Arthur, khuyên chú ấy gìum em.”

Trang: [<] 1,46,47,[48],49,50,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):